Cựu chiến binh

Người Tù Bất Khuất Từ Địa Ngục Phú Quốc Trở Về

Câu chuyện kể về ông Phạm Hoàng Huynh – người du kích trẻ tuổi kiên cường, trải qua hơn 5 năm bị địch bắt và tra tấn tại Cần Thơ và Phú Quốc nhưng vẫn giữ trọn khí tiết cách mạng. Sau khi được trao trả và an dưỡng tại miền Bắc, ông tiếp tục trở lại chiến trường, rồi sau này sống cuộc đời bình dị, mẫu mực tại Phước Hậu.

Vĩnh Long21/11/2025Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa con hẻm nhỏ yên bình của Khóm Phước Hanh B, phường Phước Hậu, có một người cựu chiến binh vẫn ngày ngày sống giản dị, chân thành như chính bản chất của quê hương này. Đó là ông Phạm Hoàng Huynh, sinh ngày 01/01/1950 – người từng đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt với tư cách một chiến sĩ du kích kiên trung, một người tù cách mạng bất khuất, và một cán bộ kiên cường trở về xây dựng quê hương sau ngày đất nước thống nhất.

Ông Huynh sinh ra và lớn lên ở Phước Hậu, Long Hồ – vùng đất giàu truyền thống đấu tranh. Là con nhà nông, từ nhỏ ông đã quen với bùn đất, lam lũ, và sớm thấm tinh thần yêu nước của người dân Nam Bộ: mộc mạc nhưng kiên gan, hiền lành nhưng bất khuất. Năm 1967, khi mới mười bảy tuổi, ông tình nguyện tham gia lực lượng Du kích xã Phước Hậu. Dù tuổi đời còn rất trẻ, ông được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng: liên lạc, dẫn đường, cảnh giới, nắm tình hình địch… Những việc tưởng nhỏ nhưng thực sự nguy hiểm và đòi hỏi bản lĩnh lớn.

Bị địch bắt – Những năm tháng tù đày tàn khốc

Tháng 1/1968, trong một trận càn quét của địch, ông bị bắt. Từ đây bắt đầu chuỗi ngày đày đọa kéo dài hơn 5 năm – quãng thời gian ám ảnh mà mỗi dòng kể lại đều khiến người ta nghẹn lòng.

Ông bị giam giữ và tra tấn tại trại giam Cần Thơ, sau đó chuyển ra Trại tù binh Phú Quốc – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Ở nơi ấy, hàng ngàn chiến sĩ cách mạng đã bị đánh đập, hằn roi, tra khảo bằng đủ loại cực hình dã man. Ông Huynh cũng là một trong số đó.

Trong hồi ức của mình, ông nói:
“Có những lúc tưởng như không thể sống nổi. Nhưng chỉ cần nghĩ đến quê mình, nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến ngày đất nước được tự do… là tôi lại đứng dậy được.”

Nhiều bạn tù của ông đã ngã xuống trong những dãy lán ẩm ướt, nóng bỏng cát cháy, nhưng ý chí của ông vẫn không hề lung lay. Sự kiên cường ấy khiến ông được anh em trân trọng gọi là “anh Huynh gan sắt”.

Ngày được trao trả – Ánh sáng sau địa ngục

Tháng 3/1973, ông được trao trả theo Hiệp định Paris. Cánh cửa tự do mở ra, nhưng trên cơ thể và tinh thần ông vẫn còn những vết thương khó chữa. Ông được đưa ra Sầm Sơn, Thanh Hóa để an dưỡng, học tập. Những ngày ở miền Bắc, ông được chăm sóc, bồi dưỡng và phục hồi sức khỏe.

Ông thường kể, đó là quãng thời gian giúp ông “hồi sinh”, từ một người vừa thoát khỏi địa ngục của tra tấn, ông lấy lại lòng tin và nghị lực để tiếp tục cống hiến cho cách mạng.

Trở lại chiến trường miền Nam – Tiếp tục bước chân người lính

Tháng 1/1974, sau khi hồi phục, ông tình nguyện trở về Nam, tham gia công tác tại Cục R, đơn vị C3.BS.67, Tây Ninh. Đây là nơi giữ nhiều trọng trách quan trọng trong giai đoạn cuối cuộc kháng chiến. Trong điều kiện gian khổ của chiến trường rừng núi, sức khỏe của ông nhiều lần suy sụp vì di chứng tù đày, nhưng ông vẫn kiên trì bám trụ.

Đến năm 1977, vì lý do sức khỏe sau chiến tranh, ông xin nghỉ, khép lại hành trình chiến đấu kéo dài từ tuổi 17 đến hơn sau tuổi 20 – hành trình đầy mất mát nhưng cũng đầy vinh dự.

Người cựu chiến binh mẫu mực giữa đời thường

Năm 1990, ông chính thức trở thành hội viên Hội Cựu chiến binh, sinh hoạt tại Phước Hanh B, phường Phước Hậu. Trong mọi hoạt động của Hội, ông luôn là người đi đầu, nhiệt tình, trách nhiệm, góp phần giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ địa phương.

Đảng và Nhà nước đã ghi nhận những cống hiến của ông bằng:

  • Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhì

  • Kỷ niệm chương Cựu Chiến binh

  • Kỷ niệm chương Chiến sĩ Cách mạng bị địch bắt tù đày

  • Cùng nhiều bằng khen, giấy khen khác.

  • Giờ đây, dù tuổi đã cao, sức khỏe còn nhiều di chứng, nhưng ông Huynh vẫn giữ nếp sống giản dị, chan hòa với bà con lối xóm. Người dân gọi ông là “chú Huynh hiền lành”, “chú Huynh kiên trung”, bởi con người ông vừa mộc mạc của nhà nông, vừa mạnh mẽ của người lính, vừa chân chất của một người từng đi qua khổ đau nhưng luôn yêu đời.

    Câu chuyện cuộc đời ông là minh chứng sống động cho ý chí kiên cường của thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ cho tự do hôm nay. Dẫu đã đi qua những nơi tăm tối nhất của chiến tranh, ông vẫn giữ trọn niềm tin, giữ trọn tình người và trở về làm điểm tựa bình yên cho gia đình, cho quê hương Phước Hậu.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn