NGƯỜI TÙ NGỦ ĐỨNG SUỐT NHIỀU THÁNG
Bài viết tái hiện những tháng ngày tù binh bị giam trong các phòng biệt giam chật hẹp tại Phú Quốc qua lời kể của cựu tù binh Trần Phước Lý. Qua đó góp phần khắc họa sự khắc nghiệt của lao tù và ý chí kiên cường của người chiến sĩ cách mạng.
Trong hệ thống biệt giam tại nhà tù Phú Quốc, có những hình thức tra tấn không chỉ hủy hoại thể xác mà còn nhằm bào mòn tinh thần của người tù cách mạng từng ngày. Một trong số đó là kiểu giam giữ khiến nhiều tù binh phải ngủ đứng suốt nhiều tháng trời.
Theo lời kể của chú Trần Phước Lý, nhiều phòng biệt giam được thiết kế cực kỳ chật hẹp, thấp và nóng bức. Có phòng chỉ đủ để một người đứng hoặc ngồi co ro, gần như không thể nằm duỗi chân nghỉ ngơi.
Ban ngày, ánh nắng thiêu đốt lớp mái tôn phía trên khiến không khí trong phòng giam ngột ngạt như lò hấp. Ban đêm, muỗi và hơi lạnh từ nền xi măng ẩm thấp lại khiến tù binh kiệt sức dần theo thời gian.
Theo nhiều cựu tù kể lại, có người bị nhốt biệt giam quá lâu đến mức chân phù nề, lưng cong vẹo vì phải ngủ trong tư thế đứng hoặc ngồi bó gối liên tục suốt nhiều tháng.
Không ít người khi được đưa ra ngoài gần như không thể đi lại bình thường. Có đồng chí phải vịn tường tập từng bước sau thời gian dài bị giam trong không gian chật hẹp.
Theo chú Trần Phước Lý, điều đáng sợ nhất không chỉ là đau đớn thể xác mà là cảm giác cô độc và bế tắc khi bị nhốt một mình giữa bóng tối nhiều ngày liên tiếp.
Tuy nhiên, ngay trong hoàn cảnh ấy, tinh thần của nhiều tù binh cộng sản vẫn không bị khuất phục. Anh em bí mật gõ tín hiệu qua vách tường để động viên nhau hoặc truyền cho nhau vài câu hát cách mạng nhằm giữ vững tinh thần.
Nhiều người dù cơ thể suy kiệt nhưng vẫn quyết không khai báo hay bước sang khu chiêu hồi của địch. Đối với họ, giữ trọn khí tiết người chiến sĩ cộng sản còn quan trọng hơn cả sự sống.
Ngày nay, khi kể lại ký ức về những phòng biệt giam ấy, nhiều cựu tù Phú Quốc vẫn không khỏi rùng mình trước sự tàn bạo của chế độ nhà tù Mỹ ngụy năm xưa.



