NGƯỜI TƯỚI HOA SAU CƠN MƯA
NGƯỜI TƯỚI HOA SAU CƠN MƯA
Sau mỗi cơn mưa, người dân trong làng đều thấy một ông lão xách bình nước đi dọc con đường.
Ông không tưới những cây lớn.
Ông chỉ cúi xuống tưới những bông hoa nhỏ mọc bên mép đường.
Một cậu bé hỏi:
“Ông ơi, trời vừa mưa xong mà?”
Ông gật đầu.
“Ông biết.”
“Vậy sao còn tưới?”
Ông chỉ vào một bông hoa nhỏ bị đất bùn phủ gần kín.
“Vì mưa không phải lúc nào cũng giúp được tất cả.”
Cậu bé bắt đầu đi theo ông.
Có hôm ông tưới một bông hoa vàng.
Hôm khác là một bụi cỏ có hoa tím.
Có những ngày chẳng tìm thấy bông nào.
Ông vẫn đi.
Một hôm, cậu bé hỏi:
“Ông có biết tên tất cả những bông hoa này không?”
“Không.”
“Vậy ông tưới làm gì?”
Ông cười:
“Không cần biết tên mới có thể chăm sóc một thứ.”
Mùa hè năm ấy, ông lão qua đời.
Cậu bé nhớ ông.
Ngày hôm sau, trời lại mưa.
Sau cơn mưa, cậu nhìn thấy những bông hoa nhỏ nằm dọc con đường.
Cậu chạy về nhà lấy một bình nước.
Rồi bắt đầu tưới.
Một người đi đường hỏi:
“Trời vừa mưa mà cháu?”
Cậu bé đáp:
“Cháu biết.”
“Vậy sao vẫn tưới?”
Cậu cúi xuống nâng một bông hoa đang bị đất phủ.
“Vì có những bông hoa cần thêm một chút giúp đỡ.”
Nhiều năm sau, cậu bé đã lớn.
Con đường làng không còn trơ trụi.
Hai bên đường đầy những bụi hoa nhỏ.
Người ta không biết ai trồng.
Chỉ biết mỗi sáng, trước khi đi làm, có một người thường xách bình nước đi dọc con đường.
Một ngày, con gái anh hỏi:
“Bố tưới hoa làm gì? Chúng tự lớn được mà.”
Anh mỉm cười.
“Ừ, nhiều cây tự lớn được.”
“Thế những cây khác?”
“Có những thứ chỉ cần một chút quan tâm là có thể tiếp tục.”
Cô bé cầm lấy bình nước.
“Con tưới cùng bố nhé?”
Anh đưa bình cho con.
“Được.”
Hai cha con bước đi dưới hàng hoa.
Không ai biết người đầu tiên bắt đầu việc ấy là ai nữa.
Nhưng những bông hoa vẫn nở.
Và mỗi khi trời mưa xong,
lại có một người cúi xuống bên đường,
tưới thêm một chút nước cho những điều nhỏ bé.
Bởi đôi khi,
điều tử tế không phải là làm một việc thật lớn.
Chỉ là nhìn thấy một thứ đang cần được giúp đỡ, rồi không bước qua.



