NGƯỜI TƯỚNG KHÔNG CHỈ BIẾT ĐÁNH GIẶC
Nguyễn Thị Lệ Thủy
Nếu chỉ nhìn Trần Hưng Đạo như một vị tướng tài, chúng ta mới hiểu một phần con người ông.
Ông còn là một nhà tư tưởng quân sự.
Một nhà văn hóa.
Một người có khả năng nhìn xa.
Và quan trọng hơn cả, ông là người hiểu rất rõ sức mạnh của nhân dân.
Trần Hưng Đạo từng viết trong “Hịch tướng sĩ” những lời rất mạnh mẽ để khích lệ quân sĩ.
Ông không xem người lính chỉ là những người cầm vũ khí.
Ông muốn họ hiểu vì sao mình phải chiến đấu.
Bởi nếu một người lính chỉ chiến đấu vì mệnh lệnh, họ có thể sợ hãi khi gặp nguy hiểm.
Nhưng nếu họ hiểu rằng phía sau mình là quê hương, gia đình, cha mẹ, vợ con và cả tương lai dân tộc, họ sẽ có một sức mạnh khác.
Đó là sức mạnh của niềm tin.
Trần Hưng Đạo cũng hiểu rằng muốn chống lại một đội quân mạnh, không thể chỉ dựa vào một vài vị tướng.
Phải có cả dân tộc cùng tham gia.
Và thực tế các cuộc kháng chiến thời Trần đã chứng minh điều ấy.
Từ triều đình đến quân sĩ.
Từ tướng lĩnh đến những người dân bình thường.
Mỗi người đều có một phần trách nhiệm.
Bạch Đằng năm 1288 là kết quả của sự phối hợp ấy.
Những cây cọc không tự nhiên xuất hiện.
Những chiến thuyền không tự nhiên có.
Những trận địa không tự nhiên được hình thành.
Phía sau đó là công sức của rất nhiều con người.
Đó là lý do khi nhắc đến chiến thắng Bạch Đằng, chúng ta phải nhớ đến quân và dân Đại Việt, chứ không chỉ một cá nhân.
Trần Hưng Đạo là vị tướng chỉ huy.
Nhưng sức mạnh chiến thắng thuộc về cả dân tộc.
Bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị trong thời đại hôm nay.
Một đất nước không thể phát triển chỉ bằng một vài người giỏi.
Cần những người thầy tận tâm.
Những người công nhân chăm chỉ.
Những người nông dân cần cù.
Những nhà khoa học sáng tạo.
Những người trẻ có khát vọng.
Mỗi người một việc.
Mỗi người một vị trí.
Nhưng nếu cùng hướng về một mục tiêu chung, sức mạnh sẽ trở nên rất lớn.
Đó chính là điều Trần Hưng Đạo đã để lại.
Một vị tướng giỏi không chỉ biết thắng một trận đánh. Một vị tướng lớn phải biết làm cho cả một dân tộc cùng đứng lên.



