NGƯỜI ƯƠM HƠI ẤM CHO THƯƠNG BINH
Trong những ngày chiến tranh khốc liệt, mẹ Võ Thị Sử là chỗ dựa tinh thần của nhiều thương binh, chiến sĩ. Mẹ dùng đôi bàn tay gầy gò của mình để băng bó, chăm sóc cho những người lính bị thương khi họ được đưa về căn cứ. Mẹ xem họ như con, luôn xoa dịu nỗi đau bằng giọng nói hiền từ. Những chiến sĩ trẻ thường nói: “Đến nhà mẹ Sử là được về nhà.” Căn nhà nghèo của mẹ vì thế mà trở thành điểm tựa giữa rừng núi hiểm trở. Dù nhận tin chồng và con hy sinh, mẹ vẫn tiếp tục chăm sóc thương binh, coi
Trong những ngày chiến tranh khốc liệt, mẹ Võ Thị Sử là chỗ dựa tinh thần của nhiều thương binh, chiến sĩ. Mẹ dùng đôi bàn tay gầy gò của mình để băng bó, chăm sóc cho những người lính bị thương khi họ được đưa về căn cứ. Mẹ xem họ như con, luôn xoa dịu nỗi đau bằng giọng nói hiền từ. Những chiến sĩ trẻ thường nói: “Đến nhà mẹ Sử là được về nhà.” Căn nhà nghèo của mẹ vì thế mà trở thành điểm tựa giữa rừng núi hiểm trở. Dù nhận tin chồng và con hy sinh, mẹ vẫn tiếp tục chăm sóc thương binh, coi



