Người vá áo bằng sợi chỉ rút
Anh Tâm không có chỉ may. Mỗi khi áo rách, anh rút từng sợi chỉ từ chiếc bao tải cũ để vá. Sợi chỉ thô, khó may, nhưng anh kiên nhẫn từng mũi.
Một lần áo rách toạc vì mắc gai, anh ngồi vá cả đêm dưới ánh đèn dầu. Đồng đội hỏi: “Áo rách thì thôi, vá làm gì?”
Anh Tâm cười: “Áo rách thì lạnh, lạnh thì yếu.”
Khi áo được vá xong, nhìn xấu nhưng chắc. Anh mặc vào, thấy ấm hơn. Mấy người khác cũng nhờ anh vá áo. Anh Tâm trở thành “thợ may” của đơn vị.
Sau hòa bình, anh về quê, làm thợ sửa đồ. Anh nói: “Tôi học nghề từ chiến trường.” Những sợi chỉ rút từ bao tải đã nối lại không chỉ áo quần, mà nối cả sự kiên cường và tinh thần tiết kiệm của người lính.



