Người Vá Áo Cho Bộ Đội
Những năm chiến tranh chống Mỹ, khi trai tráng trong làng lần lượt lên đường ra trận, ở quê Khánh Thiện có một người phụ nữ trung niên tình nguyện tham gia tổ hậu cần của địa phương. Bà không trực tiếp cầm súng chiến đấu, cũng không đi xa khỏi quê nhà, nhưng công việc thầm lặng của bà lại gắn bó với biết bao người lính ngoài chiến trường.
Ngôi nhà nhỏ của bà nằm cạnh con đường đất dẫn ra cánh đồng. Ban ngày bà làm ruộng như bao người dân khác, nhưng cứ tối đến lại ngồi bên ngọn đèn dầu để vá áo, khâu ba lô và sửa lại quân phục cho các chiến sĩ trước khi hành quân. Chiếc máy khâu cũ kỹ đã theo bà suốt nhiều năm, tiếng lạch cạch vang lên đều đặn trong những đêm mất điện vì chiến tranh.
Ngày ấy, quần áo của bộ đội rất thiếu thốn. Nhiều chiến sĩ hành quân dài ngày, áo quần rách vai, sờn gấu nhưng không có đồ thay. Mỗi khi có đơn vị đi qua địa phương nghỉ chân, bà cùng các mẹ, các chị trong làng lại nhận những bộ quân phục cũ về giặt giũ, vá lại thật cẩn thận rồi gửi trả cho bộ đội trước lúc lên đường.
Một đêm mùa đông, mưa rét kéo dài, một đơn vị hành quân qua làng xin nghỉ tạm tại đình làng. Khi nhìn thấy nhiều chiến sĩ áo quần rách vì băng rừng vượt suối, bà thức trắng đêm bên chiếc máy khâu để sửa lại từng bộ đồ cho kịp sáng hôm sau. Đôi mắt cay xè vì thiếu ngủ nhưng bà vẫn cặm cụi từng đường kim mũi chỉ.
Gần sáng, khi đang vá dở một chiếc áo thì tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện ngoài phía biển, cả làng phải xuống hầm trú ẩn. Nhưng sợ bộ đội sáng ra không có áo mặc, bà vẫn ôm chiếc áo chưa vá xong xuống hầm rồi tiếp tục khâu dưới ánh đèn dầu nhỏ.
Đến khi trời hửng sáng, những bộ quân phục cuối cùng cũng được xếp gọn gàng để trao lại cho các chiến sĩ. Một người lính trẻ cầm chiếc áo đã được vá cẩn thận, xúc động nói rằng mặc chiếc áo lành lặn lên đường khiến anh có cảm giác như đang mang theo tình cảm của quê hương phía sau lưng mình.
Sau ngày đất nước hòa bình, người phụ nữ quê Khánh Thiện ấy vẫn giữ chiếc máy khâu cũ trong góc nhà như một kỷ vật. Dù thời gian đã làm mái tóc bà bạc trắng, nhưng mỗi khi nhắc lại những đêm vá áo cho bộ đội năm xưa, ánh mắt bà vẫn ánh lên niềm tự hào. Với bà, đó là quãng đời giản dị nhưng ý nghĩa nhất, bởi từng đường kim mũi chỉ năm ấy đều được gửi gắm bằng tình yêu nước và niềm tin vào ngày chiến thắng.



