Người vá áo cho lính
Bà Nguyễn Thị Mùi, sinh năm 1946, quê Hà Nam, từng tham gia đội dân công phục vụ chiến trường tại Lạng Sơn.
Công việc của bà không trực tiếp cầm súng mà ngồi vá áo, khâu lại ba lô, tăng võng cho bộ đội.
Ngày nào cũng vậy, bà ngồi dưới căn hầm đất thấp tối om, tay cầm kim vá những chiếc áo rách sờn vì đá núi.
Có những chiếc áo còn dính máu khô. Mỗi lần như vậy bà lại lặng đi.
Một buổi chiều, một chiến sĩ trẻ đem chiếc áo thủng vai tới nhờ vá. Cậu lính cười:
— Bác vá chắc giúp cháu nhé, mai cháu lại lên chốt rồi.
Bà vừa vá vừa dặn:
— Ra đó nhớ giữ mình con nhé.
Hai hôm sau, bà mới biết người lính ấy đã hy sinh.
Bà kể:
— Từ hôm đó, mỗi lần cầm áo lính là tim tôi cứ thắt lại.
Một đoàn viên trẻ xúc động hỏi:
— Bác có bao giờ nghĩ việc mình làm nhỏ bé không?
Bà lắc đầu:
— Thời chiến, giữ cho các chú có manh áo lành cũng là góp sức rồi cháu.


