Người vá áo cho những xác chết
Người vá áo cho những xác chết
Chiến trường Quảng Trị 1972 khốc liệt không chỉ có tiếng súng, mà còn có những công việc lặng lẽ đến nghẹt thở. Lâm là chiến sĩ thuộc Đội thanh vận (thu dọn chiến trường và tử sĩ). Nhiệm vụ của anh là tìm kiếm, khâm liệm và an táng những đồng đội đã ngã xuống.
Giữa những bãi đất cháy sém, Lâm lụi hụi nâng từng thi thể đồng đội lên. Nhiều người ra đi khi quần áo đã rách bươm vì mảnh bom, da thịt không còn nguyên vẹn. Trong chiếc ba lô của Lâm luôn có một hộp gỗ nhỏ đựng đầy kim chỉ, những mảnh vải xanh quân nhu và vài chiếc cúc áo dự phòng.
Lâm ngồi giữa chiến trường, tỉ mẩn vá lại những chỗ rách trên áo của người đã khuất, lau sạch bùn đất trên gương mặt họ trước khi đặt vào lòng đất mẹ. Anh bảo: "Họ đã chiến đấu anh dũng đến hơi thở cuối cùng, khi đi ngủ giấc ngàn thu, họ phải được tươm tất, sạch sẽ nhất."
Đôi bàn tay của Lâm đã khâm liệm cho hàng trăm người lính. Có những người anh biết tên, có những người chỉ có một chiếc ví rỗng không giấy tờ tùy thân. Sự nâng niu, trân trọng cuối cùng ấy của Lâm chính là sợi dây nhân văn cao cả nhất giữ cho phần "người" luôn chiến thắng sự tàn bạo, lạnh lùng của chiến tranh.



