Bài viết

Người Vá Áo Giữa Chiến Trường

Ninh Bình17/05/2026Phạm Thị Thư (Đoàn xã Khánh Thiện)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, tại một trạm hậu cần nằm gần chiến trường Tây Nguyên có một người thợ may quê Khánh Thiện tham gia sửa chữa quân phục cho bộ đội. Công việc của ông là vá lại những bộ quần áo rách vì hành quân và chiến đấu để các chiến sĩ có thể tiếp tục lên đường. Trạm may chỉ là một căn lán nhỏ dựng dưới rừng cây, bên trong có vài chiếc máy khâu đạp chân cũ kỹ và những cuộn chỉ đủ màu. Ngày nào cũng có bộ đội mang áo quần sờn rách tới nhờ sửa lại. Có bộ bị rách vai vì ba lô nặng, có bộ thủng nhiều chỗ do mảnh bom hoặc gai rừng cào xước. Dù công việc không trực tiếp ngoài mặt trận, ông luôn làm rất cẩn thận. Ông thường nói rằng một chiếc áo lành lặn giữa rừng núi cũng giúp người lính đỡ lạnh và thêm vững lòng khi hành quân. Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị vừa tiếp nhận nhiều chiến sĩ trở về sau trận đánh lớn. Ai nấy quần áo đều lấm đầy bùn đất và rách tả tơi. Trạm hậu cần nhận lệnh phải sửa gấp quân phục cho một nhóm bộ đội chuẩn bị tiếp tục lên đường ngay trong đêm. Ông cùng vài người trong lán may lập tức bắt tay vào công việc. Tiếng máy khâu đạp chân vang đều giữa không gian yên tĩnh của rừng sâu. Ngoài trời, mưa vẫn rơi lộp bộp trên mái lán. Đến gần nửa đêm, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện phía trên cánh rừng. Mọi người vội tắt đèn và chạy xuống hầm trú ẩn gần đó. Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu nổ ở khu vực bên kia suối, mặt đất rung lên từng đợt. Sau trận bom, một góc lán may bị sức ép làm tốc mái, nước mưa hắt vào ướt cả những bộ quần áo đang sửa dở. Sợ không kịp giao quân phục cho bộ đội, ông liền cùng đồng đội căng tạm tấm bạt rồi tiếp tục ngồi may dưới ánh đèn dầu nhỏ. Đôi mắt đã mỏi nhừ vì thức khuya nhưng bàn tay ông vẫn đều đặn vá từng đường chỉ. Có lúc kim khâu đâm bật máu đầu ngón tay, ông chỉ lau vội rồi lại tiếp tục công việc. Đến rạng sáng, những bộ quân phục cuối cùng cũng được gấp gọn trao tận tay các chiến sĩ trước giờ hành quân. Một người lính trẻ nhận chiếc áo vừa vá xong đã xúc động nói rằng mặc bộ áo lành lên đường khiến anh cảm thấy như có cả hậu phương ở bên cạnh. Sau ngày đất nước hòa bình, người thợ may quê Khánh Thiện trở về quê nhà tiếp tục sống cuộc đời giản dị. Nhưng chiếc máy khâu cũ năm xưa ông vẫn giữ lại như một kỷ vật. Với ông, từng đường kim mũi chỉ trong chiến tranh không chỉ để vá áo mà còn để gửi gắm sự động viên âm thầm tới những người lính nơi tuyến lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn