Người vá ba lô giữa chiến trường
Người vá ba lô giữa chiến trường
Năm 1967, trên tuyến đường Trường Sơn, mỗi đơn vị đều có một chiến sĩ kiêm nhiệm việc sửa chữa quân trang. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng. Một chiếc ba lô rách giữa rừng có thể làm rơi lương thực, thuốc men hoặc tài liệu mật.
Ở một trạm giao liên, có người chiến sĩ trẻ luôn mang theo cây kim lớn và cuộn chỉ dù. Mỗi khi đơn vị dừng chân, trong lúc mọi người tranh thủ nghỉ ngơi, anh lại ngồi vá từng quai ba lô, khâu từng vết rách trên tăng võng cho đồng đội.
Có lần, một chiến sĩ ái ngại nói: "Việc này để mai làm cũng được." Anh chỉ mỉm cười: "Ngày mai còn phải hành quân. Hôm nay sửa xong, ngày mai sẽ bớt một nỗi lo."
Sau chiến tranh, nhiều đồng đội nhớ tên anh không phải vì lập chiến công lớn mà bởi sự tận tụy với những việc nhỏ. Họ hiểu rằng mỗi đường kim, mũi chỉ đều góp phần giữ gìn hành trang của người lính trên những chặng đường gian khổ.
Trong cuộc sống hôm nay, không phải ai cũng làm nên những việc lớn lao. Nhưng nếu mỗi người đều có trách nhiệm với những việc nhỏ nhất, tập thể sẽ ngày càng vững mạnh. Chính sự chu đáo và tinh thần vì đồng đội là điều đã làm nên sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam.


