Bài viết

Người Vá Cầu Giữa Mùa Lửa Đạn

Đồng Tháp13/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Phát Huệ, sinh năm 1963, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Khi tuổi đời còn rất trẻ, ông đã tham gia lực lượng phục vụ tại tuyến biên giới Tây Nam trong thời kỳ bảo vệ Tổ quốc. Là người chịu khó, gan dạ và có tinh thần trách nhiệm cao, ông được giao nhiệm vụ tham gia tổ công binh sửa chữa cầu đường phục vụ việc di chuyển của bộ đội và nhân dân vùng biên.

Những năm ấy, hệ thống giao thông nơi biên giới còn vô cùng tạm bợ. Nhiều cây cầu gỗ nhỏ bắc qua kênh rạch thường xuyên hư hỏng do mưa lũ và điều kiện chiến sự căng thẳng. Vì vậy, công việc của tổ sửa cầu luôn phải thực hiện khẩn trương để bảo đảm tuyến đường tiếp tế và hành quân không bị gián đoạn.

Có những ngày ông Lê Phát Huệ cùng đồng đội làm việc từ sáng đến khuya giữa trời nắng gắt hoặc mưa rừng xối xả. Dù thiếu thốn dụng cụ, ai cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ vì hiểu rằng phía sau mỗi cây cầu là sự an toàn của đồng đội và nhân dân.

Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1985.

Hôm ấy, sau nhiều ngày mưa lớn, một cây cầu gỗ tại tuyến đường gần khu vực đóng quân bị nước cuốn trôi một phần. Trong khi đó, một đoàn vận chuyển lương thực và thuốc men sắp đi qua để tiếp tế cho đơn vị phía trước.

Nếu cây cầu không được sửa kịp thời, toàn bộ chuyến hàng sẽ phải dừng lại giữa vùng ngập nước, ảnh hưởng lớn đến nhiệm vụ chung.

Ngay trong đêm, ông Lê Phát Huệ cùng tổ công tác mang theo đèn dầu, dây cáp và ván gỗ đến hiện trường. Nước chảy xiết làm việc di chuyển vô cùng nguy hiểm. Có lúc dòng nước dâng cao gần tới thắt lưng, từng khúc gỗ liên tục bị cuốn lệch khỏi vị trí.

Trong lúc đang buộc lại dây cố định, một tấm ván bất ngờ trượt mạnh khiến ông suýt rơi xuống dòng nước. Nhưng ông vẫn bám chặt dây cáp rồi tiếp tục cùng đồng đội dựng lại phần cầu bị hỏng.

Suốt nhiều giờ giữa mưa đêm lạnh buốt, cả tổ thay nhau giữ cột, đóng đinh và ghép từng tấm ván dưới ánh đèn leo lét. Đến gần sáng, cây cầu tạm cuối cùng cũng được nối lại an toàn.

Khi đoàn vận chuyển đầu tiên đi qua thành công, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Một đồng đội cũ xúc động kể:

“Hôm đó nếu không có anh Huệ kiên trì bám trụ giữa dòng nước mạnh thì chắc cây cầu khó sửa kịp trong đêm”.

Nhắc lại chuyện cũ, ông Lê Phát Huệ chỉ cười hiền:

“Lúc ấy chỉ nghĩ làm sao cho đoàn phía trước đi qua an toàn là mừng rồi”.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần tận tụy của những con người thầm lặng như ông Lê Phát Huệ vẫn luôn được nhắc nhớ. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, ông và đồng đội đã góp phần giữ vững những con đường nối liền nhiệm vụ, đồng đội và niềm tin trong thời hoa lửa.

Bài học ý nghĩa dành cho đoàn viên thanh niên phường Sa Đéc

Từ câu chuyện của ông Lê Phát Huệ, các bạn đoàn viên thanh niên hôm nay có thể rút ra nhiều bài học quý giá:

  • Phải biết sống trách nhiệm, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao dù trong hoàn cảnh khó khăn.

  • Tinh thần đoàn kết và hỗ trợ nhau chính là sức mạnh để vượt qua thử thách.

  • Cần rèn luyện ý chí kiên trì, không ngại gian khổ để theo đuổi mục tiêu tốt đẹp.

  • Biết trân trọng hòa bình hôm nay bằng những hành động thiết thực vì cộng đồng và quê hương.

  • Tuổi trẻ phường Sa Đéc hôm nay có thể tiếp nối tinh thần “hoa lửa” của thế hệ đi trước bằng việc tích cực tham gia hoạt động tình nguyện, xây dựng đô thị văn minh, giúp đỡ người dân và sống có trách nhiệm với xã hội.

    Những câu chuyện bình dị nhưng đầy nghị lực như của ông Lê Phát Huệ sẽ mãi là ngọn lửa đẹp truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ tiếp tục sống đẹp, sống có ích và góp phần dựng xây quê hương ngày càng phát triển.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn