Người vá cờ
Người vá cờ
Ở hậu phương có một bà cụ chuyên nhận vá những lá cờ bị rách gửi từ mặt trận về.
Cụ đã ngoài bảy mươi, mắt mờ tay run, nhưng cứ hễ thấy cờ sờn rách là lại ngồi tỉ mỉ khâu từng đường chỉ đỏ.
Có người bảo:
“Cờ cũ thế này thay cái mới cho nhanh.”
Cụ nhẹ nhàng đáp:
“Lá cờ này theo các con ngoài chiến trường, vá lại còn có tình nghĩa.”
Đêm nào căn nhà nhỏ của cụ cũng sáng đèn rất khuya. Tiếng kim chỉ lách cách hòa cùng tiếng đài phát thanh vang vọng tin chiến thắng từ tiền tuyến.
Một lần, có chiến sĩ trở về ghé thăm. Anh nhận ra lá cờ đơn vị mình từng dùng đã được cụ vá cẩn thận đến mức gần như không nhìn thấy vết rách.
Người lính xúc động hỏi:
“Sao cụ làm được kỹ thế?”
Cụ cười hiền:
“Vì đây là máu xương của các con mà.”
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều lá cờ năm ấy được lưu giữ trong bảo tàng. Và đâu đó trong từng đường kim mũi chỉ vẫn còn bóng dáng người bà lặng lẽ của thời hoa lửa.



