Người vá đường
Ban ngày, máy bay ném bom.
Ban đêm, con đường lại sáng lên bởi hàng trăm ngọn đuốc.
Đó là lúc đội thanh niên xung phong bắt đầu làm việc.
Bom vừa nổ xong.
Hố bom còn bốc khói.
Các anh chị đã lao xuống xúc đất, chuyển đá, lấp đường.
Có người hỏi:
– Sao không đợi trời sáng?
Một cô gái trẻ cười:
– Chậm một giờ là pháo không vào được mặt trận.
Một đêm.
Máy bay bất ngờ quay lại.
Mọi người lao xuống hầm.
Chỉ còn anh Tân đứng giữa đường.
Anh nhìn chiếc xe pháo đang mắc bánh ngay miệng hố bom.
Không kịp nghĩ.
Anh cầm xẻng nhảy xuống.
Đất được lấp từng nhát.
Chiếc xe vượt qua đúng lúc loạt bom tiếp theo rơi xuống.
Sáng hôm sau.
Con đường lại phẳng như chưa từng có hố bom.
Người ta chỉ thấy bên vệ đường còn cắm lại một chiếc xẻng.
Không ai biết nó thuộc về ai.
Thông điệp: Có những con đường được nối bằng đất đá, có những con đường được nối bằng lòng dũng cảm.



