Người vá đường đêm
Người vá đường đêm
Cứ mỗi lần bom đánh hỏng đường, dân quân trong xã lại ra sửa ngay trong đêm để sáng hôm sau xe vẫn đi được.
Trong đội có chú Thạch, dáng người gầy nhưng làm việc rất nhanh. Đêm nào chú cũng là người xúc đất nhiều nhất.
Một cậu thanh niên hỏi:
“Chú không mệt à?”
Chú cười:
“Mệt chứ. Nhưng đường phải thông.”
Có hôm đang làm thì còi báo động vang lên. Mọi người chạy xuống hầm, riêng chú còn quay lại kéo tấm biển báo ra xa để tránh xe đi đêm gặp nguy hiểm.
Khi tiếng máy bay vừa dứt, chú lại cầm xẻng làm tiếp như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Gần sáng, con đường được san phẳng xong. Đoàn xe đầu tiên chạy qua bóp còi thật dài như lời cảm ơn.
Chú Thạch đứng bên vệ đường, quần áo đầy đất đỏ nhưng gương mặt lại ánh lên niềm vui rất giản dị của những con người sống trong thời hoa lửa.



