Người “vá đường” giữa mưa bom
Ở một bản nhỏ vùng cao Lai Châu, ông Tẩn A Lìn được bà con gọi là “người vá đường”. Cái tên ấy bắt nguồn từ những năm tháng ông tham gia lực lượng thanh niên xung phong.
Ngày đó, tuyến đường qua bản là con đường huyết mạch để vận chuyển lương thực, vũ khí cho bộ đội. Nhưng bom đạn của địch liên tục đánh phá, khiến con đường luôn bị chia cắt.
Mỗi khi bom rơi, thanh niên xung phong lại lập tức lên đường. Ông Lìn nhớ mãi những đêm mưa tầm tã, đất đá nhão nhoét, cả đội vẫn phải lao vào san lấp hố bom.
Có lần, vừa lấp xong một đoạn đường thì máy bay quay lại ném bom tiếp. Đất đá văng tung tóe, nhiều người bị thương. Ông cũng bị đất vùi lấp một phần, nhưng khi tỉnh lại, việc đầu tiên ông làm là tiếp tục xúc đất.
Ông nói:
👉 “Đường chưa thông thì xe chưa qua, mà xe chưa qua thì bộ đội thiếu ăn.”
Sau chiến tranh, ông trở về bản, tiếp tục làm nương, nuôi con. Con đường năm xưa giờ đã được bê tông hóa, nhưng mỗi lần đi qua, ông vẫn dừng lại nhìn thật lâu.
👉 “Đường này không chỉ có đất đá, mà còn có cả tuổi trẻ của chúng tôi,” ông nói.



