Bài viết

NGƯỜI VÁ ĐƯỜNG GIỮA MƯA BOM

NGƯỜI VÁ ĐƯỜNG GIỮA MƯA BOM

Lào Cai08/05/2026Đoàn xã Yên Bình (Đoàn xã Yên Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường đất đỏ xuyên rừng là tuyến vận chuyển quan trọng của đơn vị. Nhưng sau mỗi trận bom, mặt đường lại bị cày nát bởi những hố sâu và đất đá ngổn ngang.

Anh Cương thuộc đội công binh. Công việc của anh là sửa đường để đoàn xe có thể tiếp tục đi trong đêm.

Ban ngày máy bay địch quần thảo liên tục nên chỉ đến tối mọi người mới bắt đầu làm việc. Ánh đèn bị cấm sử dụng, ai cũng phải làm trong bóng tối mịt mùng.

Anh Cương quen thuộc từng khúc cua, từng ổ bom trên con đường ấy.

Có hôm vừa lấp xong hố bom, máy bay lại quay lại đánh tiếp.

Đất đá còn nóng vì thuốc nổ.

Nhưng anh cùng đồng đội vẫn tiếp tục xúc đất, chặt cây lấp đường.

“Đường phải thông trước khi trời sáng,” anh luôn nhắc mọi người như vậy.

Một đêm mưa lớn, đoàn xe chở thương binh bị kẹt lại vì cây cầu đất phía trước sạt lở.

Nếu không sửa kịp, trời sáng máy bay sẽ phát hiện.

Anh Cương cùng tổ công binh lao xuống dòng bùn lạnh ngắt để gia cố lại mặt đường.

Mưa xối xả.

Đất lún đến đầu gối.

Anh gần như kiệt sức nhưng vẫn không dừng tay.

Khi chiếc xe cuối cùng đi qua an toàn, anh ngồi phịch xuống mép đường rồi mỉm cười rất nhẹ.

Đó cũng là lần cuối đồng đội nhìn thấy nụ cười của anh.

Một quả bom chậm phát nổ ngay bên sườn đồi khi mọi người chưa kịp rời đi.

Sau chiến tranh, con đường năm ấy trở thành quốc lộ rộng lớn. Xe cộ qua lại không ngừng.

Nhưng có những người đã gửi cả tuổi xuân xuống lòng đất để giữ cho con đường ấy được nối dài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn