Người vá đường giữa mưa bom
Trong những năm chiến tranh ác liệt, tuyến đường qua ngọn đồi là con đường huyết mạch để vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến. Mỗi khi bom rơi làm đường hư hỏng, đội thanh niên xung phong lại lao ra sửa chữa. Trong số đó, chị Hòa là người luôn có mặt đầu tiên.
Đêm nào cũng vậy, khi tiếng bom vừa dứt, chị cùng đồng đội mang cuốc, xẻng ra lấp hố. Có những hố bom sâu đến quá đầu người, nước đọng đầy, đất nhão trơn trượt. Nhưng chị vẫn kiên trì làm việc suốt đêm để sáng hôm sau xe có thể đi qua.
Một lần, khi đang san đất, máy bay địch quay lại ném tiếp. Mọi người vội chạy vào hầm, riêng chị Hòa quay lại kéo một đồng đội bị ngã ra khỏi miệng hố. Nhờ đó, cả hai đều an toàn.
Sau chiến tranh, con đường ấy được mở rộng và trải nhựa. Người dân trong vùng vẫn gọi đó là “đường Hòa”, để ghi nhớ người con gái đã góp sức giữ mạch giao thông không bao giờ đứt đoạn.



