Người vá đường giữa nắng trưa
Giữa trưa hè oi ả, mặt đường như bốc hơi nóng, anh công nhân sửa đường Trần Văn Phúc vẫn cúi mình vá từng ổ gà. Mồ hôi chảy thành dòng, áo ướt đẫm, nhưng anh không dừng lại. Mỗi nhát xẻng, mỗi lần đổ nhựa đường đều là sự cẩn thận, tỉ mỉ. Anh nói: “Nếu mình làm qua loa, người đi đường sẽ gặp nguy hiểm.” Có những lúc, xe cộ chạy qua, bụi bay mù mịt. Có người không để ý, thậm chí còn khó chịu vì phải tránh đường. Nhưng anh không trách.
Giữa trưa hè oi ả, mặt đường như bốc hơi nóng, anh công nhân sửa đường Trần Văn Phúc vẫn cúi mình vá từng ổ gà.
Mồ hôi chảy thành dòng, áo ướt đẫm, nhưng anh không dừng lại. Mỗi nhát xẻng, mỗi lần đổ nhựa đường đều là sự cẩn thận, tỉ mỉ.
Anh nói: “Nếu mình làm qua loa, người đi đường sẽ gặp nguy hiểm.”
Có những lúc, xe cộ chạy qua, bụi bay mù mịt. Có người không để ý, thậm chí còn khó chịu vì phải tránh đường. Nhưng anh không trách.
Anh hiểu, công việc của mình là để người khác được an toàn. Và điều đó đủ để anh tiếp tục.
Con đường sau khi sửa xong trở nên bằng phẳng. Không ai nhớ đến anh, nhưng mỗi bánh xe lăn qua êm ái chính là dấu ấn của anh.



