Người vá đường trong mưa bom
Con đường đất đỏ xuyên rừng là huyết mạch đưa lương thực và vũ khí ra tiền tuyến. Lực, một thanh niên xung phong mới tròn hai mươi tuổi, ngày ngày cùng tổ vá đường san đất, lấp hố bom. Mỗi lần máy bay gầm rú trên đầu, mọi người chui vội xuống hầm, còn Lực thường là người quay lại sau cùng để kiểm tra đoạn đường vừa sửa.
Có lần bom rơi trúng ngay khúc cua, hố bom sâu hoắm, xe không thể qua. Lực cùng đồng đội lao ra san lấp trong khi bom còn nổ dồn dập. Đạn bi cày xước mặt đất, đất đá bắn tung tóe. Lực trúng mảnh bom nhưng vẫn cố gượng đứng lên, dùng xẻng đẩy đất sang một bên, miệng hô lớn: “Nhanh lên! Xe sắp tới rồi!”.
Đoàn xe qua an toàn. Khi mọi người quay lại thì Lực đã nằm im bên hố bom, bàn tay vẫn nắm chặt cán xẻng. Con đường tiếp tục thông, mang theo cả tuổi trẻ của một con người đã hóa thân vào đất đỏ thời hoa lửa.


