người vá đường trong mưa bom
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để giữ cho các tuyến giao thông luôn thông suốt phục vụ tiền tuyến, hàng vạn thanh niên xung phong đã ngày đêm bám đường, san lấp hố bom và sửa chữa cầu cống giữa mưa bom bão đạn. Họ là những con người bình dị nhưng mang trong tim lòng yêu nước mãnh liệt và tinh thần dũng cảm phi thường. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về thanh niên xung phong Nguyễn Văn Phúc trên tuyến đường 15A đã trở thành ký ức không thể nào quên của nhiều đồng đội năm xưa.
Nguyễn Văn Phúc sinh ra tại một làng quê nghèo ở Quảng Bình. Tuổi thơ của anh gắn liền với những cánh đồng cát trắng và những ngày theo cha ra đồng từ sớm.
Khi chiến tranh leo thang ra miền Bắc, quê hương Quảng Bình trở thành vùng tuyến lửa bị máy bay Mỹ đánh phá ác liệt. Nhiều con đường, cây cầu và bến phà liên tục bị bom cày xới.
Chứng kiến cảnh quê hương tan hoang vì chiến tranh, Phúc tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn mười tám tuổi.
Đơn vị của anh được giao nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường 15A – một trong những con đường huyết mạch vận chuyển hàng hóa và bộ đội vào chiến trường miền Nam.
Công việc của những thanh niên xung phong vô cùng gian khổ. Ban ngày họ đào đất, san đường, phá bom nổ chậm. Ban đêm lại tranh thủ lấp hố bom để đoàn xe kịp lưu thông trước sáng.
Nhiều lúc bom vừa ngừng nổ, mọi người đã phải lao ngay ra mặt đường làm việc.
Phúc là người khỏe mạnh và rất chăm chỉ. Dù công việc nặng nhọc, anh luôn là người xung phong nhận phần khó nhất.
Đồng đội thường nói:
“Ở đâu đường khó nhất là có thằng Phúc.”
Mỗi lần nhìn đoàn xe chở hàng vượt qua đoạn đường vừa được sửa xong, anh lại cảm thấy vui và tự hào.
Một đêm mùa hè năm 1972, sau đợt ném bom dữ dội của địch, một đoạn đường lớn trên tuyến 15A bị phá hủy nghiêm trọng. Hàng chục hố bom sâu chắn ngang khiến đoàn xe vận tải phía sau phải dừng lại.
Nếu không khôi phục con đường trước trời sáng, đoàn xe có thể tiếp tục bị máy bay địch phát hiện và đánh phá.
Ngay trong đêm, đơn vị thanh niên xung phong của Phúc nhận lệnh lên đường sửa chữa khẩn cấp.
Dưới ánh đèn pin được che kín bằng lá cây, mọi người nhanh chóng xúc đất, kéo đá và lấp từng hố bom.
Mồ hôi hòa cùng bùn đất phủ kín gương mặt những chàng trai cô gái tuổi mười tám đôi mươi.
Phúc cùng tổ của mình phụ trách đoạn đường gần một khúc cua nguy hiểm. Hố bom ở đây rất sâu và nước mưa đọng đầy bên trong.
Mọi người phải liên tục chuyền đất bằng cuốc xẻng để kịp san mặt đường.
Đúng lúc công việc gần hoàn thành, tiếng máy bay địch bất ngờ vang lên từ phía xa.
Tiếng còi báo động lập tức vang dội giữa núi rừng.
Nhiều người nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn. Nhưng Phúc phát hiện một đoạn đường vừa đắp còn quá yếu, nếu đoàn xe đi qua có thể bị sụt lún nguy hiểm.
Không chút chần chừ, anh ở lại cùng vài đồng đội cố gia cố đoạn đường trước khi máy bay quay lại.
Bom bắt đầu trút xuống dữ dội quanh khu vực con đường.
Đất đá bắn tung tóe sau mỗi tiếng nổ. Khói bom phủ mịt cả cánh rừng.
Giữa mưa bom, Phúc vẫn không ngừng xúc đất lấp vào đoạn đường đang sạt xuống.
Cuối cùng, khi mặt đường vừa được gia cố xong cũng là lúc đoàn xe phía sau bắt đầu tiến tới.
Phúc đứng giữa màn đêm dùng đèn hiệu ra tín hiệu cho các xe nhanh chóng vượt qua đoạn nguy hiểm.
Chiếc xe đầu tiên vừa qua an toàn thì một quả bom bất ngờ rơi xuống gần khúc cua.
Tiếng nổ dữ dội vang lên làm mặt đất rung chuyển.
Đồng đội lao tới chỉ kịp thấy Phúc ngã xuống bên chiếc xẻng còn cắm giữa mặt đường.
Người thanh niên xung phong trẻ tuổi đã hy sinh khi những chuyến xe cuối cùng trong đoàn vừa kịp vượt qua an toàn.
Rạng sáng hôm ấy, đoàn xe tiếp tục hành trình vào Nam đúng kế hoạch.
Các bác tài xế đi qua đoạn đường năm ấy không ai cầm được nước mắt khi biết rằng để giữ cho con đường thông suốt, đã có một chàng trai mãi mãi nằm lại giữa mưa bom.
Sau ngày đất nước thống nhất, tuyến đường 15A năm xưa đã trở thành con đường hòa bình nối liền nhiều vùng quê.
Nhưng những người đồng đội cũ vẫn luôn nhớ mãi hình ảnh chàng trai trẻ với chiếc xẻng trên tay lao mình giữa khói lửa để vá lại con đường cho đoàn xe ra tiền tuyến.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Phúc là hình ảnh đẹp của lực lượng thanh niên xung phong trong thời hoa lửa – những con người đã dành cả tuổi xuân để giữ cho những tuyến đường của Tổ quốc không bao giờ bị tắt nghẽn.
Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những con đường đã rộng mở khắp mọi miền, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước, biết cống hiến và không quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



