Bài viết

Người vá lưới ở bến Vàm Cỏ

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người vá lưới ở bến Vàm Cỏ

Năm 1940, khi phong trào Nam Kỳ khởi nghĩa bùng lên mạnh mẽ ở miền Nam, vùng ven sông Vàm Cỏ trở thành nơi âm thầm nuôi dưỡng tinh thần đấu tranh của biết bao người dân quê.

Tại một xóm nhỏ bên bến sông có cô gái tên Liên vừa tròn hai mươi tuổi.

Liên sinh ra trong gia đình làm nghề chài lưới. Cha cô quanh năm lênh đênh trên sông, mẹ vá lưới và bán cá ở chợ sớm. Từ nhỏ, Liên đã quen với mùi bùn nước, tiếng mái chèo khua sông và những buổi chiều ngồi bên hiên vá từng mắt lưới rách.

Cô hiền lành, chăm chỉ nhưng rất cứng cỏi. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô vá lưới nhanh và khéo đến mức ai trong xóm cũng khen.

Người ta thường nói:
— Lưới rách đến đâu, qua tay Liên cũng lại liền như mới.

Khi phong trào cách mạng lan về quê, nhiều thanh niên bí mật tham gia tổ chức, chuẩn bị cho ngày nổi dậy. Nhà Liên nằm gần bến sông, trở thành nơi thuận lợi để liên lạc và giấu tài liệu.

Liên tình nguyện giúp đỡ.

Ban ngày, cô vẫn ngồi vá lưới như bình thường. Nhưng bên trong những cuộn dây lưới và giỏ cá, cô bí mật giấu thư từ, truyền đơn và những mẩu tin quan trọng cho cán bộ cách mạng.

Cha cô nhìn con gái rồi khẽ nói:
— Vá lưới là giữ bữa cơm cho nhà mình. Giữ bí mật là giữ tương lai cho quê hương.

Câu nói ấy theo cô suốt những ngày sóng gió.

Một đêm cuối tháng Mười Một, tin báo cuộc nổi dậy sắp diễn ra. Một nhóm cán bộ cần vượt sông gấp để chuyển mệnh lệnh đến địa phương bên kia trước bình minh.

Nhưng lính địch đã tăng cường canh gác bến sông, mọi con đường đều nguy hiểm.

Nếu chậm trễ, kế hoạch lớn có thể bị lỡ mất.

Liên chủ động nhận nhiệm vụ chèo thuyền đưa người qua sông.

Mẹ cô nắm tay con thật chặt:
— Con gái má nhỏ bé lắm, nhưng lòng phải thật lớn.

Đêm ấy, trăng mờ phủ nhẹ trên mặt nước. Liên chèo chiếc ghe nhỏ như một người đi thả lưới bình thường, dưới khoang thuyền là những tài liệu quan trọng và hai cán bộ đang ẩn mình.

Từng nhịp chèo phải thật đều, thật nhẹ.

Khi gần đến giữa dòng, ánh đèn tuần tra của địch quét tới.

Không chút hoảng sợ, Liên nhanh trí thả một tấm lưới xuống sông rồi giả vờ kéo cá như người dân đi đánh bắt đêm.

Nhờ sự bình tĩnh ấy, chiếc ghe lặng lẽ vượt qua.

Mệnh lệnh được đưa tới đúng lúc, cuộc nổi dậy diễn ra đúng kế hoạch.

Nhưng trên đường quay về, Liên bị địch nghi ngờ và bắt giữ.

Dù bị tra hỏi, cô vẫn không hé lộ điều gì.

Cô mãi mãi nằm lại bên dòng sông quê hương, tuổi xuân gửi theo những mắt lưới chưa kịp vá xong.

Nhiều năm sau, người dân bến Vàm Cỏ vẫn kể về cô gái vá lưới năm ấy — người đã dùng đôi tay nhỏ bé để giữ gìn những sợi dây nối liền niềm tin cách mạng.

Người vá lưới ở bến Vàm Cỏ không chỉ vá lại những tấm lưới rách, mà còn góp phần vá nên hy vọng, lòng yêu nước và khát vọng tự do của cả một vùng quê trong những năm tháng đấu tranh gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn