Người Vá Lưới Thông Tin Giữa Rừng Tràm
Ông Huỳnh Quang Hải, sinh năm 1963, lớn lên ở vùng quê miền Tây nơi những cánh đồng và rừng tràm nối dài theo các con kênh nhỏ. Từ nhỏ ông đã nổi tiếng khéo tay, ham học hỏi và đặc biệt rất giỏi sửa chữa các vật dụng điện đơn giản trong xóm. Những năm biên giới Tây Nam bước vào giai đoạn bảo vệ Tổ quốc, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị thông tin liên lạc đóng quân giữa vùng rừng tràm ngập nước. Công việc của ông không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu mà phụ trách kéo dây, sửa máy và bảo đảm đường truyền liên lạc giữa các chốt đóng quân. Thời ấy, thông tin liên lạc còn rất thô sơ. Những cuộn dây điện thoại phải kéo xuyên qua rừng, băng qua các con kênh và nhiều đoạn đất ngập nước. Chỉ cần đường dây bị đứt, việc liên lạc giữa các đơn vị sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Ông Huỳnh Quang Hải thường cùng đồng đội đi kiểm tra dây liên lạc từ sáng sớm đến tận đêm khuya. Có ngày phải lội nước hàng giờ giữa rừng tràm đầy muỗi và bùn đất để tìm vị trí dây bị hỏng. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa gió chướng năm 1984. Hôm ấy, sau một trận mưa lớn kèm gió mạnh, hệ thống liên lạc giữa đơn vị hậu cần và một chốt đóng quân phía ngoài bất ngờ mất tín hiệu hoàn toàn. Trong khi đó, khu vực phía trước đang cần truyền gấp thông tin về tình hình di chuyển và tiếp tế. Nếu đường dây không được sửa kịp thời, việc phối hợp giữa các đơn vị có thể bị gián đoạn suốt đêm. Ngay lập tức, ông Huỳnh Quang Hải mang theo cuộn dây nối, kìm và chiếc đèn pin nhỏ rồi cùng một đồng đội men theo tuyến dây giữa rừng tràm tối om. Gió mạnh làm nhiều đoạn dây bị cây ngã kéo đứt rơi xuống nước. Có nơi dây mắc sâu trong bụi rậm đầy gai nhọn, ông phải cúi người lần mò từng đoạn trong bóng tối. Sau gần hai giờ tìm kiếm, ông phát hiện một thân tràm lớn đã đè gãy cột dây liên lạc gần bờ kênh. Điều khó khăn nhất là đoạn nước phía dưới sâu và đầy bùn lầy, không thể đứng vững để nối dây. Không chần chừ, ông buộc dây vào người rồi tự mình lội xuống dòng nước lạnh để giữ đầu dây cho đồng đội phía trên nối lại. Bùn đất ngập gần tới ngực, muỗi rừng vo ve dày đặc, nhưng ông vẫn kiên trì giữ chặt sợi dây giữa dòng nước chảy mạnh. Sau nhiều lần thử tín hiệu, chiếc máy liên lạc cuối cùng cũng vang lên tiếng trả lời từ chốt phía trước. Cả tổ thở phào nhẹ nhõm khi đường truyền được khôi phục ngay trong đêm. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Anh Hải nhỏ người nhưng rất lì. Đêm đó anh ngâm mình dưới nước hàng giờ chỉ để nối lại đường dây cho kịp”. Nhắc lại chuyện cũ, ông Huỳnh Quang Hải chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ mong thông tin thông suốt để anh em yên tâm làm nhiệm vụ”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ thông tin lặng lẽ giữa rừng tràm năm ấy vẫn còn trong ký ức đồng đội. Không đứng nơi tuyến đầu khói lửa, ông Huỳnh Quang Hải vẫn góp phần giữ vững nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc bằng sự kiên trì, tinh thần trách nhiệm và đôi bàn tay không ngại khó khăn. Câu chuyện của ông là một “hoa lửa” rất riêng của thời chiến — được viết nên từ những cuộn dây liên lạc, ánh đèn pin giữa rừng đêm và tinh thần âm thầm giữ cho tiếng nói của đồng đội không bao giờ bị ngắt quãng.



