Người vá võng
Người vá võng
Ở đơn vị hậu cần có bác Sáu chuyên vá võng cho bộ đội. Võng rách ở đâu, bác đều kiên nhẫn ngồi vá lại từng đường chỉ.
Bác bảo:
“Ngủ được giấc ngon mới có sức mà đi.”
Có chiến sĩ trẻ ái ngại:
“Bác vá mãi chắc mỏi mắt lắm.”
Bác cười:
“Mấy chú ngoài kia còn cực hơn.”
Đêm nào dưới ánh đèn dầu nhỏ, bác cũng cặm cụi bên những chiếc võng sờn cũ, có cái còn dính cả bùn đất và mùi thuốc súng.
Một lần, bác phát hiện trong mép võng có dòng chữ viết bằng bút chì:
“Mẹ ơi, con nhớ nhà.”
Bác lặng người rất lâu rồi vá chiếc võng ấy cẩn thận hơn mọi lần.
Sau chiến tranh, nhiều người lính già vẫn nhớ đến bác Sáu — người đã âm thầm giữ những giấc ngủ bình yên hiếm hoi cho đồng đội trong thời hoa lửa.



