Người "Vá xác" giữa bãi mìn - Thiên thần áo trắng chiến hào
Nghề y sĩ tiền phương của cô không phải ngồi trong phòng mổ sạch sẽ, mà là bò sát mặt đất, giữa những bãi mìn và làn đạn đang đan chéo trên đầu. Các cháu biết không, trên chiến trường, "giờ vàng" cứu sống thương binh thường chỉ tính bằng phút. Chỉ cần một thao tác băng bó chậm, một mũi tiêm không kịp thời là một đồng đội sẽ mãi mãi không trở về.
Cô nhớ nhất trận đánh vào cứ điểm Xuân Lộc. Một chiến sĩ trẻ bị vướng mìn hướng, chân bị nát bấy và đang mất máu rất nhanh ngay giữa bãi mìn chưa được gỡ hết. Mặc kệ lời can ngăn của mọi người, cô đeo túi thuốc, cầm theo chiếc gậy nhỏ để dò mìn, nhích từng li từng tí để tiếp cận anh. Mỗi lần nghe tiếng "cộp" nhẹ của đầu gậy chạm vào sắt, tim cô như ngừng đập. Khi đến được chỗ anh, cô phải dùng miệng để xé băng vì hai tay bận giữ chặt vết thương cho anh.
Giữa tiếng nổ của đạn pháo, cô vừa làm vừa thì thầm bên tai anh: "Cố lên em, chị đây rồi, sẽ về được quê thôi". Cô đã đưa được anh ra ngoài an toàn bằng cách dìu anh đi đúng trên những dấu chân mà cô đã đi qua. Sau này, anh ấy trở về với một cái chân gỗ nhưng vẫn thường xuyên viết thư cho cô, gọi cô là "người chị sinh ra em lần thứ hai". Trong khói lửa chiến tranh, những người phụ nữ làm công tác quân y như cô đã trở thành sợi dây kết nối giữa sự sống và cái chết bằng lòng nhân hậu và sự dũng cảm phi thường.


