Bài viết

Người Vác Gạo Giữ Kho Hậu Cần Giữa Vùng Biên Giới

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Châu Văn Phước, sinh năm 1963, trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, khi nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc gắn liền với giữ vững biên giới và ổn định đời sống nhân dân vùng sâu, vùng xa. Sinh ra ở miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với ruộng đồng, kênh rạch và cuộc sống lao động vất vả nhưng giàu nghĩa tình. Những năm cuối thập niên 1980, ông tham gia lực lượng hậu cần tại một đơn vị đóng quân ở khu vực biên giới. Công việc của ông là tiếp nhận, vận chuyển và sắp xếp lương thực – chủ yếu là gạo, muối, nhu yếu phẩm – phục vụ cho bộ đội và các điểm công tác phân tán trong vùng. Thời điểm đó, đường sá đi lại rất khó khăn. Mùa mưa thì bùn lầy, mùa nắng thì nắng gắt, vận chuyển chủ yếu bằng ghe, xuồng hoặc gùi bộ qua các đoạn đường rừng ngắn. Mỗi bao gạo không chỉ là lương thực mà còn là “hơi ấm” duy trì sinh hoạt của cả đơn vị. Ông Châu Văn Phước là người trực tiếp bốc xếp, kiểm kê và cùng anh em vận chuyển hàng hóa. Công việc nặng nhọc, phải làm liên tục từ kho chính đến các điểm tập kết nhỏ, nhưng ông luôn giữ tinh thần trách nhiệm và không ngại gian khổ. Một tình tiết cụ thể xảy ra vào mùa mưa năm 1987 đã được nhiều đồng đội nhắc lại. Hôm đó, sau nhiều ngày mưa lớn, con đường đất dẫn vào kho hậu cần bị ngập sâu và trơn trượt. Một chuyến hàng gạo hơn chục tấn vừa được tiếp nhận thì bất ngờ gặp khó khăn trong khâu vận chuyển vì nước dâng cao, ghe không thể cập sát bờ kho. Trong tình huống đó, nếu để hàng nằm lâu ngoài bãi, gạo có nguy cơ bị ướt, hư hỏng do mưa kéo dài. Ngay lập tức, ông Châu Văn Phước cùng đồng đội quyết định chuyển hàng thủ công bằng cách bắc tạm ván gỗ làm lối đi. Ông trực tiếp gùi từng bao gạo nặng trên vai, lội qua đoạn bùn ngập gần đến đầu gối để đưa vào kho an toàn. Có lúc trơn trượt khiến bao gạo suýt rơi xuống nước, ông phải dùng sức giữ chặt, phối hợp cùng đồng đội nâng lên để tránh hư hỏng. Dù quần áo ướt sũng, vai đau rát vì gùi nặng, ông vẫn không dừng lại cho đến khi toàn bộ số hàng được đưa vào kho an toàn. Điều đáng nhớ là trong suốt quá trình đó, ông còn liên tục nhắc anh em phân loại gạo bị ẩm nhẹ để sử dụng trước, tránh lãng phí trong điều kiện thiếu thốn. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu anh Phước không cùng anh em gùi hàng xuyên mưa như vậy thì số gạo chắc bị ướt nhiều, ảnh hưởng đến cả đơn vị”. Nhắc về chuyện cũ, ông Châu Văn Phước chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ phải đưa gạo vào kho cho kịp, để anh em còn có cái ăn, cực mấy cũng chịu được”. Những năm tháng gian khó đã qua, nhưng hình ảnh người vác gạo giữa mưa bùn vẫn được đồng đội nhắc lại như một ký ức đẹp. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những việc lớn lao, mà là sự cần cù, trách nhiệm và tinh thần không ngại gian khổ trong công việc thầm lặng. Câu chuyện về ông Châu Văn Phước là minh chứng rằng trong giai đoạn bảo vệ Tổ quốc sau chiến tranh, có biết bao con người âm thầm góp sức phía sau tuyến đầu. Chính từ những bước chân lội bùn gùi từng bao gạo giữa mưa lũ, họ đã góp phần giữ vững hậu cần và sự sống cho đơn vị nơi biên giới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn