Người vận chuyển đạn trong đêm
Người vận chuyển đạn trong đêm
Đạn pháo phải được chuyển lên trận địa trong đêm để tránh máy bay. Tôi cùng vài người khác khiêng từng thùng đạn nặng qua những con dốc. Đường trơn, có đoạn phải bò. Một lần, tôi trượt chân, thùng đạn suýt lăn xuống vực. Tôi ôm chặt, người đập vào đá đau điếng. Nhưng nếu thả ra, cả chuyến sẽ mất. Khi đưa được đạn tới nơi, tôi ngồi thở dốc, tay vẫn ôm thùng. Có người đùa: “Ôm như ôm vàng.” Tôi chỉ cười. Với chúng tôi, đạn lúc đó quý hơn vàng thật.


