NGƯỜI VẼ BẢN ĐỒ BẰNG THAN
Nhân vật: Cựu chiến binh Lê Quốc Khải
Bối cảnh: Một đơn vị làm nhiệm vụ trên địa hình rừng núi
Ngày ấy, Khải có một công việc khá đặc biệt.
Ông phụ trách ghi chép và phác họa địa hình.
Không có những thiết bị hiện đại như ngày nay.
Nhiều khi giấy không đủ.
Khải phải tận dụng bất cứ thứ gì có thể viết được.
Một hôm, đơn vị cần xác định lại một đoạn đường qua khu vực núi đá.
Khải cùng một số người đi khảo sát.
Họ phải nhớ vị trí con suối.
Nhớ đoạn dốc.
Nhớ những tảng đá lớn.
Nhớ những lối rẽ.
Tất cả được ghi lại.
Khi trở về, Khải phát hiện giấy đã bị ướt.
Những nét bút bị nhòe gần hết.
Không có giấy mới.
Ông nhìn quanh rồi lấy một mảnh gỗ phẳng.
Khải đốt một đoạn củi thành than.
Sau đó ông bắt đầu vẽ lại.
Từng đường nét hiện ra trên mặt gỗ.
Một đồng đội đứng cạnh hỏi:
“Vẽ thế có dùng được không?”
Khải đáp:
“Miễn sao người khác nhìn vào hiểu đường là được.”
Đêm ấy, ông hoàn thành bản phác thảo.
Mọi người dựa vào đó để xác định hướng đi.
Nhiều năm sau, Khải đã nghỉ hưu.
Một hôm ông lấy chiếc hộp cũ ra dọn.
Bên trong không có nhiều thứ.
Nhưng có một mảnh gỗ đã sẫm màu theo thời gian.
Trên đó vẫn còn những nét than mờ.
Con cháu nhìn thấy hỏi:
“Đây là cái gì vậy ông?”
Khải cười:
“Ngày trước ông vẽ đường bằng cái này.”
Đứa cháu ngạc nhiên:
“Không có bản đồ à ông?”
Khải lắc đầu:
“Có chứ. Nhưng lúc ấy nhiều thứ không có sẵn. Người lính phải tự tìm cách.”
Ông nhìn những nét than đã mờ.
Có lẽ bản đồ ấy chẳng còn giá trị sử dụng.
Nhưng đối với Khải, nó nhắc ông nhớ về một thời mà con người phải dùng sự sáng tạo và trí nhớ để vượt qua thiếu thốn.
Trong chiến tranh, có những người góp sức bằng sức mạnh. Có những người góp sức bằng trí tuệ. Và có những người chỉ đơn giản là tìm mọi cách để hoàn thành nhiệm vụ được giao.



