NGƯỜI VỀ LÀNG SAU NHIỀU NĂM
Ông Tư trở về làng vào một buổi sáng đầu mùa.
Ông đi chậm trên con đường mới.
Nhiều ngôi nhà đã thay đổi.
Những đứa trẻ chạy xe đạp qua ông.
Không ai nhận ra.
Đến khi ông đứng trước sân đình, một cụ già mới nhìn kỹ rồi gọi tên.
Hai người ôm nhau.
Họ cùng học một lớp ngày nhỏ.
Sau đó mỗi người đi một hướng.
Cụ già kể cho ông nghe chuyện làng.
Người này đã mất.
Người kia chuyển đi.
Cây đa bị đổ trong một trận bão.
Ngôi trường được xây lại.
Ông nghe từng chuyện.
Có những cái tên ông nhớ.
Có những cái tên đã quên.
Nhưng mỗi khi nghe nhắc đến, ký ức lại trở về.
Buổi chiều, ông đi đến cánh đồng.
Ông nhận ra con đường đất ngày trước.
Bây giờ đã thành đường bê tông.
Ông cười.
Ông nói quê mình thay đổi thật nhiều.
Cụ già bảo thay đổi là tốt.
Ông gật đầu.
Ông không tìm lại quá khứ nguyên vẹn.
Ông chỉ muốn biết nơi mình từng lớn lên đang sống thế nào.
Đêm ấy, ông ngủ trong căn nhà mới của người cháu.
Ông bảo ngủ ngon.
Vì cuối cùng mình đã về.
Một câu nói rất đơn giản.
Nhưng phải đi qua rất nhiều năm tháng mới có thể nói được.



