Người về rạng rỡ non sông
Người về rạng rỡ non sông
Sau ba thập kỷ bôn ba khắp bốn châu, ba bể, gần 30 quốc gia để tìm đường cứu nước, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã trở về Tổ quốc. Sự kiện ấy không chỉ khép lại một hành trình đầy gian truân, mà còn mở ra một bước ngoặt lịch sử, nơi lý tưởng cách mạng khoa học gặp gỡ khát vọng độc lập cháy bỏng của dân tộc Việt Nam
Đó là thời khắc thiêng liêng, khi ý chí kiên cường của người chiến sĩ cộng sản hòa quyện với sức mạnh quật khởi của nhân dân, tạo nên sự hội tụ lịch sử: con đường giải phóng dân tộc gắn liền với con đường cách mạng vô sản. Đây không chỉ là sự kiện chính trị trọng đại, mà còn là lời hiệu triệu mạnh mẽ: dân tộc Việt Nam nhất định sẽ vùng lên, nhất định sẽ giành độc lập, tự do. Và không dừng lại ở lời hiệu triệu, Người về đã làm rạng rỡ non sông Việt Nam.
Quyết định trở về - Bước ngoặt trọng đại của lịch sử
Những năm đầu thập niên 1940, tình hình thế giới và trong nước diễn biến vô cùng phức tạp. Chiến tranh thế giới thứ hai lan rộng, cục diện quốc tế có những biến động sâu sắc, tạo ra cả thách thức lẫn thời cơ mới đối với phong trào cách mạng thế giới nói chung, Việt Nam nói riêng.
Ở trong nước, nhân dân Việt Nam chìm trong ách áp bức nặng nề của thực dân, phát xít, phong trào cách mạng dù kiên cường nhưng còn phân tán, đứng trước yêu cầu bức thiết phải có đường lối rõ ràng, sự chỉ đạo trực tiếp và thống nhất.
Trong bối cảnh đó, quyết định trở về Tổ quốc của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc không phải là hành động bột phát hay lựa chọn mang tính cá nhân. Đó là kết quả của một quá trình chuẩn bị lâu dài, công phu và toàn diện của Bác.

Tranh sơn dầu “Bác Hồ về nước” (Tranh tư liệu lịch sử của hoạ sĩ Trịnh Phòng)
Sau ba mươi năm hoạt động cách mạng ở nhiều châu lục, Người đã tiếp thu, vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lênin vào thực tiễn Việt Nam, xác lập con đường giải phóng dân tộc đúng đắn: độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội.
Sự trở về ấy thể hiện tầm nhìn chiến lược sắc sảo và khả năng nắm bắt thời cơ của một lãnh tụ cách mạng kiệt xuất. Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc hiểu rằng, khi thời cơ lịch sử chín muồi, cách mạng chỉ có thể đi đến thắng lợi nếu có sự lãnh đạo trực tiếp, nếu đường lối được triển khai từ chính thực tiễn đất nước.
Vì thế, ngày Người đặt chân về Pác Bó (Cao Bằng), không chỉ là bước chân của người con ưu tú trở về quê hương, mà là một bước ngặt trọng đại của lịch sử - xác lập con đường cứu nước đúng đắn đã được tôi luyện bằng trí tuệ, bản lĩnh và niềm tin sắt son vào truyền thống yêu nước và sức mạnh quật cường của khối đại đoàn kết dân tộc.



