Bài viết

Người về từ cõi chết

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người mà chiến tranh đã gọi tên là đã mất. Nhưng rồi một ngày, họ lại trở về. Lặng lẽ. Gầy gò. Như bước ra từ ranh giới mong manh giữa sống và chết. Người ta gọi họ là người về từ cõi chết. Ở tuyến đường Trường Sơn, trong những năm khói lửa ác liệt, đơn vị của Tùng từng bị đánh trúng giữa một trận bom dữ dội. Đất đá sụp xuống. Rừng rung chuyển. Nhiều người không kịp rời khỏi hố bom. Danh sách báo cáo sau trận ghi: “Tùng – mất tích.” Không ai tìm thấy. Không ai xác nhận. Và từ đó, tên anh được xếp vào những người “không trở về”. Ở quê nhà thuộc Hà Tĩnh, gia đình lập bàn thờ. Mẹ anh thắp hương mỗi ngày. Không có xác nhận chính thức. Nhưng bà vẫn tin. Hoặc đúng hơn – bà không cho phép mình tin điều ngược lại. Rồi chiến tranh qua đi. Nhiều năm sau. Một buổi chiều, có người lạ xuất hiện ở đầu làng. Gầy. Rất gầy. Áo bạc màu. Bước đi chậm. Không ai nhận ra ngay. Cho đến khi người đó dừng lại trước cổng nhà cũ. Nhìn rất lâu. Rồi khẽ nói: – Con về rồi, mẹ ơi. Cả làng lặng đi. Không ai tin ngay. Có người tưởng nhầm. Có người đứng xa quan sát. Nhưng người mẹ thì không cần xác nhận. Bà chỉ nhìn. Rồi run run đưa tay chạm vào khuôn mặt đã hằn dấu thời gian và chiến tranh. Tùng không chết. Nhưng cũng không còn là người của ngày ra đi. Anh từng bị thương nặng. Từng lạc trong rừng. Từng sống sót bằng những ngày không biết hôm nay hay ngày mai. Anh kể lại rất ít. Chỉ nói: – Có những lúc… tưởng như mình đã không còn tồn tại nữa. Trong những năm tháng ấy, giữa ranh giới sinh tử, anh đã đi qua những ngày mà chính mình cũng không chắc còn là người sống. Người ta hỏi: – Sao anh về được? Tùng im lặng. Rồi nói: – Không phải tôi về. Mà là tôi được giữ lại. Không ai hiểu hết câu nói ấy. Nhưng ai cũng hiểu rằng anh đã đi qua một nơi mà ranh giới giữa sống và chết mỏng như sợi chỉ. Và những đồng đội không trở về của anh… vẫn ở lại nơi ấy. Trong ký ức. Trong rừng sâu. Trong những dấu tích của chiến tranh trên tuyến đường Quảng Trị. Nhiều năm sau, Tùng trở lại Trường Sơn. Đứng giữa rừng cũ. Không còn tiếng bom. Chỉ còn gió. Anh nói rất khẽ: – Tôi đã đi qua nơi mà người ta không nghĩ có thể quay lại. Và người ta hiểu rằng: Người về từ cõi chết không phải là câu chuyện của phép màu. Mà là câu chuyện của chiến tranh – nơi có những con người đã đi đến tận cùng ranh giới, rồi bằng một cách nào đó… vẫn tìm được đường trở về với cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn