NGƯỜI VIẾT DÒNG CHỮ BẤT TỬ
Trong những trang sử hào hùng của cách mạng Việt Nam, có những người đã dành cả tuổi trẻ cho lý tưởng giải phóng dân tộc. Trần Phú là một trong những người như thế.
Đồng chí Trần Phú sinh ngày 1 tháng 5 năm 1904 tại Quảng Ngãi, quê gốc ở Đức Thọ, Hà Tĩnh. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, từ nhỏ đồng chí đã sớm chứng kiến cảnh đất nước mất độc lập, nhân dân chịu nhiều áp bức.
Năm 1925, khi mới 21 tuổi, Trần Phú cùng một số đồng chí thành lập Hội Phục Việt, sau đổi tên thành Hưng Nam, rồi tham gia hoạt động cách mạng.
Những năm tháng tuổi trẻ của Trần Phú gắn với việc học tập, hoạt động cách mạng và tìm kiếm con đường giải phóng dân tộc.
Năm 1927, đồng chí sang Quảng Châu, Trung Quốc hoạt động cách mạng và được tiếp cận với tư tưởng của Nguyễn Ái Quốc.
Sau đó, Trần Phú được cử sang Liên Xô học tập tại Trường Đại học Phương Đông. Tại đây, đồng chí không ngừng nghiên cứu lý luận cách mạng, rèn luyện bản lĩnh và tích lũy kiến thức để trở về phục vụ cách mạng Việt Nam.
Năm 1930, Trần Phú trở về nước trong thời điểm phong trào cách mạng đang phát triển mạnh mẽ.
Đồng chí được giao nhiệm vụ quan trọng trong việc xây dựng tổ chức Đảng và soạn thảo Luận cương chính trị tháng 10 năm 1930.
Tại Hội nghị Trung ương tháng 10 năm 1930, Trần Phú được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương.
Khi ấy, đồng chí mới 26 tuổi.
Một người thanh niên tuổi đời còn rất trẻ đã đứng trước trọng trách vô cùng lớn lao của cách mạng.
Nhưng cũng chính trong thời điểm ấy, thực dân Pháp tăng cường khủng bố, đàn áp phong trào cách mạng.
Ngày 18 tháng 4 năm 1931, Trần Phú bị địch bắt tại Sài Gòn.
Trong nhà tù, đồng chí phải chịu nhiều cực hình và sự tra hỏi khắc nghiệt.
Nhưng trước kẻ thù, Trần Phú vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản.
Không khuất phục.
Không đầu hàng.
Không tiết lộ bí mật của Đảng.
Ngày 6 tháng 9 năm 1931, Trần Phú hy sinh khi mới 27 tuổi.
Trước lúc qua đời, đồng chí để lại lời nhắn nổi tiếng:
“Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!”
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, nhưng chứa đựng cả một tinh thần lớn lao.
Đó là lời của một người cộng sản đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Trần Phú ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng những gì đồng chí để lại cho cách mạng Việt Nam không chỉ là những đóng góp về lý luận, tổ chức mà còn là một tấm gương về ý chí, nghị lực, lòng trung thành và tinh thần trách nhiệm.
Đặc biệt, với quê hương Hà Tĩnh, tên tuổi Trần Phú luôn là niềm tự hào sâu sắc.
Từ vùng đất Đức Thọ giàu truyền thống cách mạng, người thanh niên Trần Phú đã bước ra với một lý tưởng lớn: giành độc lập cho dân tộc, đem lại tự do, hạnh phúc cho nhân dân.
Hơn 90 năm đã trôi qua kể từ ngày đồng chí hy sinh.
Đất nước hôm nay đã hòa bình.
Tuổi trẻ không còn phải đối mặt với những nhà tù, những cuộc đàn áp như thế hệ Trần Phú.
Nhưng lời nhắn “Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!” vẫn còn nguyên giá trị.
Bởi trong cuộc sống hôm nay, người trẻ vẫn cần có bản lĩnh để vượt qua khó khăn; có lý tưởng để định hướng tương lai; có trách nhiệm với cộng đồng và có khát vọng cống hiến cho quê hương, đất nước.
Nếu thế hệ Trần Phú đã chiến đấu trên mặt trận giành độc lập, thì tuổi trẻ hôm nay cần chiến đấu trên những mặt trận mới: tri thức, khoa học công nghệ, chuyển đổi số, khởi nghiệp, lao động sáng tạo và xây dựng quê hương giàu đẹp.
Mỗi người trẻ hãy tự hỏi:
Mình sẽ làm gì để xứng đáng với những người đã hy sinh tuổi xuân cho đất nước?
Có thể câu trả lời không phải là những điều quá lớn lao.
Đó có thể là một giờ học nghiêm túc, một việc làm có trách nhiệm, một sáng kiến giúp cộng đồng, một hành động tử tế hay sự nỗ lực không bỏ cuộc trước khó khăn.
Bởi tinh thần của Trần Phú không nằm ở những lời nói lớn lao.
Nó nằm ở ý chí sống có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến.
Trần Phú đã ra đi ở tuổi 27, nhưng tên tuổi và chí khí của đồng chí vẫn sống mãi.
Tuổi xuân có thể ngắn, nhưng lý tưởng và những giá trị tốt đẹp mà một con người để lại có thể trường tồn với thời gian.



