Người viết huyền thoại từ những "vành đai trắng"
Nguyễn Hữu Thắng: Người viết huyền thoại từ những "vành đai trắng"
Quảng Trị những năm 1960-1970 là một chiến trường không có ranh giới rõ ràng. Đó là nơi của những vành đai trắng, những cuộc phục kích trong rừng sâu và những trận đánh giáp lá cà nơi bờ mương, gốc đa. Trong bối cảnh ấy, Nguyễn Hữu Thắng nổi lên như một biểu tượng của lối đánh mưu trí, xuất quỷ nhập thần của quân giải phóng.
Hoàn cảnh: Sống giữa lòng địch
Trở thành chiến sĩ khi mới 15 tuổi, Nguyễn Hữu Thắng gắn liền cuộc đời binh nghiệp với mảnh đất Cam Lộ, Gio Linh và đặc biệt là thị xã Quảng Trị. Hoàn cảnh lúc đó thực sự là một phép thử sinh tồn: địch trang bị vũ khí tối tân, trực thăng quần thảo 24/24, trong khi các anh chỉ có súng trường, lựu đạn và sự đùm bọc của nhân dân.
Ông cùng đồng đội thường xuyên phải nhịn đói, nằm hầm bí mật dưới cái nắng nung người của miền Trung hay những cơn mưa rừng rả rích làm lở loét cả bàn chân, chỉ để chờ đợi một thời cơ nổ súng chính xác.
Diễn biến: Trận đánh "xuất quỷ nhập thần"
Một trong những diễn biến kịch tính nhất trong cuộc đời chiến đấu của ông là lần chỉ huy đơn vị tập kích vào căn cứ địch tại Cam Lộ. Lợi dụng đêm tối và sự chủ quan của đối phương sau một ngày hành quân mệt mỏi, Nguyễn Hữu Thắng đã dẫn dắt tổ đặc công bí mật cắt rào kẽm gai, bò qua bãi mìn dày đặc.
Mọi cử động phải diễn ra trong im lặng tuyệt đối. Chỉ một tiếng cành khô gãy hay tiếng kim loại va chạm cũng có thể dẫn đến một thảm kịch. Khi đã áp sát mục tiêu, ông trực tiếp ném quả lựu đạn đầu tiên làm hiệu lệnh. Trong cơn hỗn loạn của địch, ông cùng đồng đội quét sạch ổ đề kháng bằng lối đánh thần tốc, rồi nhanh chóng rút lui vào rừng trước khi pháo binh địch kịp phản pháo. Lối đánh "đánh nhanh, rút gọn, hiệu quả cao" của ông đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ và dè chừng mỗi khi nhắc đến tên người chỉ huy trẻ tuổi này.
Người cựu binh giữa thời bình
Sau chiến tranh, với hàng chục vết thương trên cơ thể, người cựu chiến binh ấy không chọn nghỉ ngơi. Ông trở về với cuộc sống đời thường tại Quảng Trị, vẫn giữ nguyên phong thái của một người lính: cương trực, giản dị và đầy trách nhiệm.
Hình ảnh ông Thắng hôm nay, tóc đã bạc trắng, ngồi kể lại chuyện chiến trường cho thế hệ trẻ bên chén trà đặc, chính là hình ảnh đẹp nhất về sự tiếp nối. Ông không kể nhiều về công trạng, ông chỉ kể về những đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời chưa kịp đôi mươi. Với ông, sự sống hôm nay là món quà mà những người nằm lại đã gửi gắm.
Quảng Trị không chỉ có máu và nước mắt, mà còn có những con người thép như Nguyễn Hữu Thắng – những người đã biến nỗi đau thành sức mạnh để giữ lấy màu xanh cho quê hương.



