Người viết ký ức và giữ lửa truyền thống
Người viết ký ức và giữ lửa truyền thống
Khi nghỉ hưu, ông không chọn nghỉ ngơi hoàn toàn. Ông bắt đầu viết. Cuốn hồi ký “Người lính với bầu trời Hà Nội” được ông hoàn thành sau nhiều năm trăn trở. Mỗi trang viết là một lát cắt của ký ức chân thực, không tô vẽ, nhưng đầy sức nặng.
Cầm cuốn sách ông tâm sự, viết không phải để kể công, mà để con cháu hiểu được cha ông đã sống như thế nào. Ngoài ra, ông còn tham gia biên soạn nhiều tài liệu về chiến tranh phòng không. Những công trình ấy không chỉ có giá trị lịch sử, mà còn mang tính khoa học, phục vụ huấn luyện. Nhưng có lẽ, công việc quan trọng nhất của ông lại là những buổi nói chuyện truyền thống. Ông kể chuyện bằng giọng bình thản. Không kịch tính, không lên gân. Nhưng chính sự chân thật ấy khiến người nghe lặng đi.
Ông kể về đồng đội. Những người đã nằm lại. Ông kể về những đêm không ngủ. Ông kể về nỗi sợ và cách vượt qua nó. “Chúng tôi không phải không sợ, nhưng chúng tôi biết mình không được phép lùi”, ông nói.
Giờ đây, trong căn nhà nhỏ giữa lòng Hà Nội, cuộc sống của ông giản dị. Sáng đọc sách, chiều đi bộ, thỉnh thoảng gặp gỡ đồng đội cũ. Phía sau sự bình yên ấy là một cuộc đời đã đi qua những thời khắc dữ dội nhất của lịch sử.
Nhìn lại, ông không nói nhiều về chiến công. Khi được hỏi điều gì khiến ông tự hào nhất, ông im lặng một lúc lâu, rồi mỉm cười: “Không phải là những chiếc B-52 bị bắn rơi… mà là chúng tôi đã góp phần để đất nước có ngày hôm nay”.
Câu trả lời giản dị ấy, có lẽ, chính là lời giải thích trọn vẹn nhất cho cuộc đời ông. Từ một người lính trên trận địa lửa năm xưa, đến một người thầy, một người chỉ huy, và giờ là một “người kể chuyện” của lịch sử - Đại tá Nguyễn Đình Kiên là hình ảnh tiêu biểu của một thế hệ đã đi qua chiến tranh, góp phần làm nên hòa bình, và lặng lẽ giữ lửa cho hôm nay và mai sau.



