NGƯỜI VIẾT LẠI CÂU CHUYỆN
Sau chiến tranh, có những buổi gặp mặt.
Người ta kể lại chuyện cũ.
Kể về chiến thắng.
Kể về lòng dũng cảm.
Ít ai kể về những điều khác.
Ở một góc nhỏ, có một người tên Lợi.
Anh ngồi im.
Không tham gia.
Một người hỏi:
– “Sao anh không kể?”
Lợi cười nhẹ:
– “Tôi không biết nên kể thế nào.”
– “Thì kể như thật thôi.”
Anh nhìn xuống.
– “Nếu kể như thật… thì sẽ có những điều không ai muốn nghe.”
Mọi người im lặng.
Lợi nói:
– “Có những lúc… chúng ta không dũng cảm.”
– “Có những lúc… chúng ta sợ.”
– “Và có những lúc… chúng ta không làm được điều mình nên làm.”
Anh ngẩng lên.
– “Nhưng những điều đó… không ai muốn giữ lại trong câu chuyện.”
Sau đó, mọi người tiếp tục kể.
Những câu chuyện đẹp.
Còn Lợi…
vẫn ngồi đó.
Giữ lại những phần không được kể.



