Bài viết

Người viết nên khoảnh khắc bất tử của mùa xuân đại thắng

Nghệ An04/07/2026Trần Thị vân (tân Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc của lịch sử, nhưng khoảnh khắc ấy đủ để trở thành biểu tượng bất diệt của cả một dân tộc. Với hàng triệu người Việt Nam, hình ảnh người chiến sĩ xe tăng cầm lá cờ cách mạng chạy lên nóc Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30/4/1975 chính là một biểu tượng như thế. Người chiến sĩ ấy là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Quang Thận.

Sinh năm 1948 tại quê lúa Thái Bình, chàng thanh niên Bùi Quang Thận nhập ngũ năm 1966 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Từ một chiến sĩ pháo thủ, ông trưởng thành qua nhiều trận chiến, trở thành Đại đội trưởng xe tăng của Lữ đoàn Tăng thiết giáp 203, Quân đoàn 2 – đơn vị được giao nhiệm vụ tiến công thẳng vào Dinh Độc Lập trong Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Sáng ngày 30/4/1975, đoàn xe tăng của quân giải phóng vượt qua nhiều tuyến phòng thủ cuối cùng của đối phương để tiến vào trung tâm Sài Gòn. Chiếc xe tăng số 843 do Bùi Quang Thận chỉ huy lao thẳng về phía Dinh Độc Lập. Khi xe gặp trở ngại ở khu vực cổng, ông không chần chừ. Ôm lá cờ giải phóng trên tay, người đại đội trưởng trẻ tuổi lao nhanh vào bên trong tòa dinh trong tiếng súng vẫn còn vang vọng.

Điều mà ít người biết là trước khi bước vào Dinh, ông đã căn dặn đồng đội: "Nếu không thấy tôi quay ra, cũng không thấy lá cờ nhô lên thì có nghĩa là tôi đã hy sinh trong Dinh." Đó không chỉ là lời dặn của một người chỉ huy, mà còn là lời thề của một người lính sẵn sàng đánh đổi tính mạng để hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng.

Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975, trên nóc Dinh Độc Lập, Bùi Quang Thận hạ lá cờ của chính quyền Sài Gòn xuống, rồi tự tay kéo lá cờ chiến thắng tung bay trong nắng tháng Tư. Khoảnh khắc ấy đã trở thành dấu mốc thiêng liêng, khẳng định thắng lợi hoàn toàn của dân tộc, kết thúc hơn hai mươi năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước và mở ra kỷ nguyên độc lập, thống nhất đất nước.

Sau chiến tranh, Bùi Quang Thận tiếp tục gắn bó với Quân đội nhân dân Việt Nam, đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy trong lực lượng tăng thiết giáp trước khi nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Dù đã đi qua nhiều vinh quang, ông luôn nói về chiến công năm ấy bằng sự giản dị của một người lính, coi việc cắm lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập chỉ là thực hiện nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.

Năm 2012, Đại tá Bùi Quang Thận qua đời, nhưng hình ảnh người chiến sĩ ôm lá cờ chạy giữa thời khắc lịch sử vẫn sống mãi trong trái tim nhiều thế hệ người Việt Nam. Đó không chỉ là câu chuyện về một cá nhân, mà còn là biểu tượng của ý chí quật cường, lòng yêu nước và khát vọng hòa bình của cả dân tộc.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa xuân đại thắng, mỗi khi nhìn lại bức ảnh lá cờ tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, chúng ta lại nhớ đến người chiến sĩ năm xưa. Anh hùng Bùi Quang Thận đã khắc tên mình vào lịch sử không phải bằng những lời hào nhoáng, mà bằng hành động quả cảm trong thời khắc quyết định của dân tộc. Đó là ngọn lửa truyền thống sẽ mãi soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay sống có lý tưởng, có trách nhiệm và tiếp tục viết tiếp những trang sử vẻ vang của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người viết nên khoảnh khắc bất tử của mùa xuân đại thắng | Câu chuyện thời hoa lửa