Chẳng biết từ bao giờ , hình ảnh những người bộ đội dù trong thời chiến hay thời bình đã trở thành điểm tựa vững chắc cho người dân. Không có gì khắc sâu vào lịch sử như những bước hành quân của những người lính trẻ . Khi đất nước gọi , họ rời bỏ làng quê , rời xa gia đình , chỉ mang theo niềm tin tin tưởng rằng mình sẽ góp phần bảo vệ đất nước , dân tộc . Đó là những năm tháng tồn tại và cái chết chỉ cách nhau một tích tắc . Có người ngã xuống nhưng chưa kịp tạm biệt nhưng đồng đội vẫn giữ lời hứa : “ Hãy sống thay phần của những người đã đi xa .” Những câu chuyện về lòng dũng cảm , sự hy sinh , tình yêu quê hương đất nước được truyền lại , trở thành ánh sáng soi đường cho thế hệ mai sau . Câu chuyện hoa lửa mà em muốn lan toả ngày hôm nay chính là về người anh hùng Lưu Viết Thoảng. Anh hùng Lưu Viết Thoảng ( 1962-2008 ) . Trong thời gian lên đường chuẩn bị Chiến dịch Điện Biên Phủ , cụ Lưu Viết Thoảng được đơn vị cử đi tháo bom lấy thuốc nổ phá
đá . Mặc dù vừa mới được chuyển sang , chưa có kinh nghiệm , dụng cụ còn thiếu nhưng cụ vẫn kiên trì vừa học anh em vừa mày mò nghiên cứu để hoàn thành nhiệm vụ . Có lần gặp loại bom mới cụ Lưu Viết Thoảng bố trí anh em ở xa , một mình tìm cách tháo gỡ để rút kinh nghiệm cho toàn tiểu đội . Trong thời gian ngắn cụ Lưu Viết Thoảng đã tháo được 18 quả bom , lấy được 3.525 kg thuốc nổ , cung cấp cho đơn vị phá đá mở đường. Tháng 4 - 1954 để mở đầu đợt tổng công kích tiêu diệt Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ cụ Lưu Viết Thoảng được giao nhiệm vụ phụ trách một tổ đào đường hầm , đưa một khối bộc phá lớn vào đánh sập lô cốt trung tâm Đồi A1. Một vấn đề quan trọng trong kế hoạch tiến công A1 khiến các đồng chí chỉ huy Đại đoàn 316 và cơ quan tham mưu suy nghĩ nhiều là tìm cách đánh hầm ngầm . Nhiều phương án được đưa ra . Cuối cùng , kế hoạch đào một đường hầm từ trận địa ta đến chân hầm ngầm địch rồi dùng lượng lớn thuốc nổ đánh sập hầm địch được Đại đoàn 316 nhất trí và báo cáo lên Bộ chỉ huy chiến . Cụ Lưu Viết Thoảng ở Phân Đội 83 đảm nhiệm nhiệm vụ quan trọng này . Đêm đầu tiên , ba đồng chí của Phân đội83 trực tiếp đảm nhiệm đào mở cửa hầm . Mới đào được một ít thì đồng chí Trung đội trưởng bộ binh làm nhiệm vụ yểm hộ cho anh em công binh bị trúng đạn và hy sinh. Đêm thứ hai , công binh chia làm 4 tổ thay nhau lên mở tiếp của hầm do Tiểu đội trưởng Lưu Viết Thỏng chỉ huy . Mở cửa hầm vào sâu được gần 1m , trung đội bộ binh yểm hộ lại bị thương vong thêm mấy đồng chí nữa . Tiếp tục vào sâu , anh em công binh gặp khó khăn về kỹ thuật như thiếu ánh sáng và không khí , cách để giữ cho hướng và độ chênh của hầm vào đúng vị trí của hầm ngầm,… Để giữ đúng hướng và độ dốc cho hầm cụ Lưu Viết Thoảng có sáng kiến dùng cây hương nén đốt lên làm vật chuẩn , dùng đèn pin buộc vào cọc đóng ở cửa hầm vừa để lấy hướng vừa chiếu sáng. Hai đến ba người nằm ngửa nối tiếp nhau ở cửa hầm quạt gió lùa vào . Mỗi ca chỉ làm được khoảng 30 phút là phải chui ra khỏi hầm . Riêng có cụ Lưu Viết Thoảng là có thể đào được hàng giờ . Đường hầm đã đào xong , các khối bộc phá 10 , 15 kg đã xếp lại tạo thành quả bộc phá gần 1.000kg . Khối bộc phá đã đánh sập một phần hầm ngầm và lô cốt mẹ . Trung đoàn 174 xung phong đánh chiếm Đồi A1 , ta làm chủ hoàn toàn A1 .
Với chiến công của mình , cụ Lưu Viết Thoảng được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Ba ,
danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân .
Ngày nay , mặc dù đất nước đã hoà bình , cụ Lưu Viết Thoảng cũng đã không còn nữa , nhưng bài học lịch sử về cụ - Người anh hùng đào đường hầm trên đồi A1 vẫn luôn có giá trị giáo dục sâu sắc , giúp thế hệ trẻ thêm yêu nước , tự hào về truyền thống cha ông và ý thức được trách nhiệm bảo vệ và xây dựng quê hương , đất nước