Khác

Người Viết Nhật Ký

Vy là y tá trẻ nhất của đội quân y đóng ở tuyến đường Trường Sơn năm ấy.

Lạng Sơn05/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vy là y tá trẻ nhất của đội quân y đóng ở tuyến đường Trường Sơn năm ấy.

Cô mới hai mươi tuổi.

Ở cái tuổi mà nhiều cô gái khác còn mặc áo trắng đến trường, Vy đã quen với mùi máu, thuốc sát trùng và tiếng cáng thương binh được khiêng vội trong đêm.

Trạm quân y nơi cô công tác chỉ là một căn lán dựng tạm giữa rừng sâu.

Mái lợp lá cọ, vách che bằng tấm tăng cũ. Mỗi lần mưa lớn, nước lại dột xuống thành từng vũng lạnh ngắt trên nền đất.

Ban ngày nơi ấy đầy tiếng rên đau của thương binh.
Ban đêm lại sáng lên bởi những ngọn đèn dầu leo lét và tiếng bước chân hối hả của y tá, bác sĩ.

Vy gần như không có thời gian nghỉ.

Có hôm cô đứng suốt mười mấy tiếng đồng hồ để phụ phẫu thuật.
Có hôm vừa chợp mắt được vài phút đã phải bật dậy vì có thương binh mới chuyển tới.

Nhưng dù mệt đến đâu, tối nào Vy cũng lấy từ đáy ba lô ra một cuốn sổ nhỏ màu nâu rồi ngồi viết.

Đó là nhật ký của cô.

Vy không viết nhiều về bom đạn.

Cô cũng hiếm khi kể về những vết thương ghê người mình từng thấy.

Trong cuốn nhật ký ấy chỉ có những điều rất nhỏ.

“Hôm nay có một anh thương binh được cứu sống. Anh ấy cười rất đẹp.”

“Chiều nay rừng có nhiều hoa tím nở ven suối.”

“Một cậu lính trẻ lúc mê man vẫn gọi tên mẹ.”

“Đêm nay trăng sáng quá.”

Vy tin rằng nếu chỉ nhớ về máu và nước mắt, con người sẽ dần quên mất lý do mình muốn sống.

Nên cô cố giữ lại những điều dịu dàng nhất giữa chiến tranh.

Một đêm cuối đông, trạm quân y tiếp nhận rất nhiều thương binh sau trận đánh lớn.

Căn lán nhỏ chật kín người.

Tiếng gọi nhau vang lên dồn dập.

“Băng gạc đâu?”
“Mau truyền nước!”
“Ca này mất máu nhiều quá!”

Vy chạy gần như không ngừng nghỉ.

Tay cô dính đầy máu đến mức không còn phân biệt nổi màu da thật nữa.

Đến gần sáng, khi mọi thứ tạm yên, cô mới ngồi phịch xuống góc lán vì kiệt sức.

Ngoài trời mưa lất phất.

Gió rừng thổi qua khe vách lạnh buốt.

Vy mở cuốn nhật ký ra như thói quen.

Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, cô không biết phải viết gì.

Đêm nay có quá nhiều người không cứu được.

Trong đó có cả Hoàng.

Hoàng là chiến sĩ liên lạc thường ghé qua trạm quân y mỗi lần hành quân ngang khu vực này.

Anh hay mang cho Vy mấy viên kẹo lạc hoặc vài bông hoa rừng hái vội ven đường.

Có lần anh cười bảo:
“Sau hòa bình tôi mở quán cà phê, cô nhớ ghé.”

Vy bật cười:
“Anh còn chưa biết pha cà phê mà.”

“Thì học.”

Rồi cả hai cùng cười giữa tiếng bom xa xa.

Vy chưa từng nói ra, nhưng mỗi lần thấy Hoàng xuất hiện trước cửa lán, cô đều cảm thấy vui hơn một chút.

Thế mà đêm nay…

Anh được khiêng vào trên cáng với vết thương quá nặng.

Vy đã cố hết sức.

Cô run rẩy ép tim cho anh đến bật khóc.

Nhưng cuối cùng Hoàng vẫn không tỉnh lại.

Trước lúc đi, anh chỉ kịp nhìn Vy rồi khẽ nói:
“Đừng… quên cười nhé…”

Giọng anh yếu đến mức gần như tan vào tiếng mưa.

Vy ngồi lặng rất lâu bên cuốn sổ mở dang dở.

Rồi cô chậm rãi viết:

“Hôm nay có một người đã không thể trở về.
Nhưng trước lúc nhắm mắt, anh ấy vẫn muốn người khác tiếp tục sống vui vẻ.”

Nước mắt rơi xuống làm nhòe cả trang giấy.

Vy vội lau đi rồi khép sổ lại.

Ngoài trời, bình minh bắt đầu le lói sau màn mưa xám.

Một ngày mới lại đến.

Và sẽ còn rất nhiều người cần cô cứu chữa.

Chiến tranh kết thúc nhiều năm sau đó.

Vy trở về thành phố, tiếp tục làm bác sĩ ở một bệnh viện nhỏ.

Mái tóc cô dần điểm bạc theo năm tháng.

Nhưng cuốn nhật ký năm xưa vẫn luôn được giữ cẩn thận trong ngăn tủ đầu giường.

Có lần cô con gái nhỏ tò mò hỏi:
“Mẹ viết gì trong đó vậy?”

Vy mỉm cười:
“Là tuổi trẻ của mẹ.”

“Có buồn không?”

Vy nhìn ra khoảng trời chiều ngoài cửa sổ rất lâu rồi khẽ đáp:
“Có.
Nhưng cũng đẹp lắm.”

Bởi giữa những năm tháng khốc liệt nhất, vẫn có những con người đã sống, yêu thương và hy vọng bằng tất cả trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn