Người viết tên đồng đội lên đá
Sau mỗi trận đánh, những người còn sống lại lặng lẽ đi tìm đồng đội. Có những người được đưa về, nhưng cũng có những người không thể nhận dạng.
Anh Trần Văn Khoa mang theo một con dao nhỏ. Mỗi lần mất đi một đồng đội, anh lại tìm một phiến đá, khắc lên đó cái tên và ngày hy sinh.
Anh nói:
“Dù không có bia mộ, ít nhất cũng phải có nơi để nhớ.”
Qua thời gian, những phiến đá ấy nằm rải rác trên sườn núi, như những cột mốc ký ức.
Nhiều năm sau, khi trở lại, anh lần theo những phiến đá cũ. Có cái đã mờ chữ, có cái vẫn còn rõ nét. Anh đứng lặng rất lâu, như đang trò chuyện với những người đã khuất.



