Người viết tên lên đạn
Người viết tên lên đạn
Trong đơn vị có một người lính kỳ lạ: trước mỗi trận đánh, anh đều khắc tên lên viên đạn.
Tên anh là Phúc.
Ban đầu, mọi người nghĩ anh mê tín.
Có người hỏi:
“Cậu viết tên ai vậy?”
Phúc đáp:
“Tên mình.”
Mọi người bật cười.
Anh giải thích:
“Nếu viên đạn này bắn ra… thì đó là trách nhiệm của mình.”
Không ai nói gì thêm.
Một lần, trong trận chiến ác liệt, đồng đội phát hiện Phúc không còn đạn.
Anh đã dùng hết.
Nhưng trong túi anh vẫn còn một viên… chưa khắc tên.
Anh cầm viên đạn, nhìn rất lâu.
Rồi… cất lại.
Anh lao lên, kéo một đồng đội bị thương về.
Sau trận đó, người ta hỏi:
“Tại sao không dùng viên cuối?”
Phúc nói:
“Vì chưa kịp chịu trách nhiệm.”
Từ đó, không ai còn cười anh nữa.
Họ hiểu rằng:
Không phải viên đạn nào cũng cần bắn.
Nhưng viên nào đã bắn… phải có người chịu trách nhiệm.


