NGƯỜI VIẾT TÊN TRÊN ĐẤT
NGƯỜI VIẾT TÊN TRÊN ĐẤT
Trong những ngày đóng quân dài, anh Lộc có một thói quen lạ. Mỗi khi nghỉ, anh dùng một que nhỏ, viết tên đồng đội xuống đất.
Có người hỏi:
“Viết rồi lại mất, viết làm gì?”
Anh cười:
“Để nhớ.”
Anh viết từng cái tên, chậm rãi. Có khi chỉ viết rồi xóa đi ngay.
Nhưng với anh, đó là cách để giữ họ lại.
Một lần, sau một trận đánh, đơn vị tổn thất nhiều. Anh ngồi lặng rất lâu.
Rồi anh lấy que, viết xuống đất.
Lần này, anh không xóa.
Những cái tên nằm đó, dưới ánh chiều.
Không ai nói gì.
Chỉ có gió thổi qua, làm lớp bụi mỏng bay lên.
Sau chiến tranh, anh trở về, làm nông.
Một hôm, đứa con trai thấy anh viết gì đó trên đất.
“Bố viết gì vậy?” nó hỏi.
Anh nhìn xuống, rồi nói:
“Viết tên những người bố không muốn quên.”
Đứa bé không hiểu hết.
Nhưng nó thấy bố mình viết rất chậm.


