NGƯỜI VIẾT THƯ THAY
Sau mỗi trận, anh viết thư cho gia đình đồng đội đã mất.
Viết thay họ.
Nói rằng họ vẫn ổn.
Vẫn mạnh mẽ.
Vẫn nghĩ về gia đình.
Không ai biết.
Thư nào cũng giống như thật.
Sau chiến tranh, có người đến cảm ơn:
– “Nhờ những lá thư đó… chúng tôi có thêm hy vọng.”
Anh cúi đầu.
Không nói.
Cho đến một ngày…
một người mẹ đưa ra một lá thư.
Nói:
– “Đây là nét chữ của con tôi… nhưng không phải cách nó nói.”
Anh chết lặng.
Bà nhìn anh:
– “Là cậu viết phải không?”
Anh không phủ nhận.
Bà gật đầu:
– “Cảm ơn.”
Anh ngẩng lên.
Ngạc nhiên.
Bà nói:
– “Nếu không có những lá thư đó… tôi đã không chịu nổi đến ngày nhận tin.”
Anh khóc.
Lần đầu tiên.
Vì hiểu ra…
đôi khi nói dối…
lại là cách duy nhất để người khác có thể sống tiếp.



