Cựu chiến binh

Người viết thư thuê

Năm 1975, ở một thị trấn nhỏ, có một cô gái tên Vân làm công việc rất lạ: viết thư thuê.

Hải Phòng29/03/2026Phạm Minh Khuê (xã Nghi Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1975, ở một thị trấn nhỏ, có một cô gái tên Vân làm công việc rất lạ: viết thư thuê.

Những người lính không biết chữ, hoặc không quen viết, thường nhờ cô viết thư về cho gia đình.

Vân viết rất hay. Những lá thư dưới tay cô luôn đầy cảm xúc, khiến người nhận tin rằng người viết đang ở rất gần.

Một ngày, một người lính trẻ tìm đến.

Anh tên Lợi.

Anh đưa cho Vân một mảnh giấy, trên đó chỉ có vài dòng nguệch ngoạc:
"Viết giúp tôi. Gửi cho một người con gái."

Vân hỏi:
“Anh muốn viết gì?”

Lợi ngập ngừng:
“Viết rằng… tôi nhớ cô ấy. Và khi chiến tranh xong, tôi sẽ về cưới.”

Từ đó, tháng nào Lợi cũng nhờ Vân viết thư.

Nhưng điều lạ là, anh không bao giờ nói nhiều về cô gái kia. Chỉ luôn lặp lại những câu đơn giản: nhớ, đợi, sẽ về.

Vân bắt đầu tò mò.

Một lần, cô hỏi:
“Cô ấy là người thế nào?”

Lợi cười nhẹ:
“Cô ấy… giống như cô.”

Vân khựng lại.

Rồi một ngày, Lợi không quay lại nữa.

Chiến sự căng thẳng, nhiều người không trở về.

Vân vẫn giữ địa chỉ người nhận thư.

Không hiểu vì sao, cô tiếp tục viết.

Nhưng lần này, không còn là lời của Lợi —
mà là lời của chính cô.

"Anh vẫn khỏe. Anh vẫn nhớ em."

Chiến tranh kết thúc.

Một buổi chiều, có người tìm đến.

Là một cô gái, tay cầm xấp thư cũ.

Cô hỏi Vân:
“Có phải cô đã viết những lá thư này không?”

Vân im lặng.

Cô gái nói:
“Tôi chưa từng gặp anh ấy nhiều. Nhưng nhờ những lá thư… tôi đã yêu anh ấy.”

Giọng cô chùng xuống:
“Nhưng anh ấy không về.”

Vân cúi đầu.

Cô không biết phải nói gì.

Những lá thư ấy — không chỉ giữ một tình yêu sống sót qua chiến tranh,
mà còn vô tình tạo nên một tình yêu khác… không bao giờ có thật.

Tối hôm đó, Vân đốt đi những bản nháp cũ.

Nhưng có một lá thư cô giữ lại.

Không ghi tên người nhận.

Chỉ có một dòng:

"Có những tình yêu… sinh ra từ chiến tranh, nhưng không thể bước ra khỏi nó."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn