Bài viết

NGƯỜI VIẾT TIẾP ƯỚC MƠ TRÊN THÀNH CỔ

Tây Ninh16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng đỏ lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một chàng sinh viên

khoa Toán trường Đại học Tổng hợp Hà Nội đã gác lại bút nghiên khi đang là một tài năng

đầy triển vọng. Anh là Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952

Tháng 9 năm 1971, giữa không khí sục sôi của phong trào thanh niên xếp bút nghiên chiến

đấu, Nguyễn Văn Thạc lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, anh để lại sau lưng giảng

đường, người thân và cả mối tình đầu trong sáng với người bạn gái phương xa.Anh không

đi với tâm thế của một người chịu thiệt thòi, mà đi với niềm tự hào mãnh liệt. Trong cuốn

nhật ký của mình, anh viết: “ Nếu như tôi không trở về, đó là điều bình thường. Chỉ có điều

là tôi chưa làm được gì nhiều cho cuộc đời, cho đất nước...”

Suốt chặng đường hành quân vào Nam, anh Thạc vừa cầm súng, vừa cầm bút. Cuốn nhật

ký của anh không chỉ có tiếng bom rơi, mà còn có cả vẻ đẹp của đóa hoa rừng, của tình

đồng chí và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.Anh viết về những đêm hành quân không

ngủ, về những bữa cơm nắm vội vàng, nhưng chưa bao giờ thiếu đi sự lãng mạn của một

tâm hồn trí thức. Anh gọi thế hệ mình là thế hệ “ vượt lên trên cái chết để tìm thấy sự sống “

Tháng 7 năm 1972, cuộc chiến tại Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.

Nơi đây được mệnh danh là “túi bom” của thế giới, mỗi mét vuông đất đều thấm đẫm máu

và lửa.Nguyễn Văn Thạc cùng đồng đội chiến đấu kiên cường để bảo vệ từng tấc đất quê

hương.Trong một trận pháo kích dữ dội của kẻ thù, anh đã bị thương nặng. Khi biết mình

không thể qua khỏi, anh chỉ kịp nhắn nhủ đồng đội: “ Cứ để mình lại, các cậu xông lên đi! ”

Anh hy sinh khi chưa đầy 20 tuổi đời, khi những dự định về một công trình toán học và

những trang viết dang dở vẫn còn nằm lại trong ba lô.

Câu chuyện của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc không dừng lại ở sự hy sinh. Nó trở thành ngọn

đuốc thắp sáng lý tưởng cho thanh niên Việt Nam qua nhiều thế hệ.Anh Thạc đã chọn hiến

dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc thay vì chọn sự an nhàn cá nhân. Mỗi trang nhật ký của anh là

một lời nhắc nhở chúng ta về cái giá của độc lập hôm nay không hề rẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn