Bài viết

NGƯỜI VỢ BÊN KHUNG CỬA

Thanh Hóa18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Ngọc từng có thói quen đứng bên khung cửa mỗi buổi chiều.

Chồng bà đi xa.

Ngày ấy, bà không biết chính xác khi nào ông về.

Mỗi lần có tiếng xe, bà lại nhìn ra.

Có hôm đứng rất lâu nhưng không thấy.

Có hôm người đưa thư ghé qua.

Có thư thì vui.

Không có thư thì bà lại quay vào.

Người hàng xóm từng hỏi sao bà cứ đứng mãi ở cửa.

Bà nói đứng một chút cũng chẳng mất gì.

Nhưng trong lòng bà, mỗi phút chờ đợi đều rất dài.

Một ngày, tin báo đến.

Chồng bà không trở về.

Bà nhận tin rất bình tĩnh.

Chỉ hỏi người đưa tin vài câu.

Sau đó, bà vào nhà.

Bà không đứng ở cửa nữa.

Nhưng nhiều năm sau, con gái vẫn thấy mẹ đôi khi đứng bên khung cửa cũ.

Cô hỏi.

Bà nói mình chỉ nhìn trời.

Con gái biết mẹ đang nhớ.

Khung cửa ấy sau này được thay.

Nhưng bà giữ lại phần gỗ cũ.

Khi bà mất, con gái đem nó đặt cạnh bàn thờ.

Không ai còn đứng chờ bên cửa.

Nhưng mỗi khi nhìn phần gỗ cũ, mọi người nhớ đến người phụ nữ từng đứng đó rất nhiều buổi chiều.

Có những người chờ một người trở về.

Khi người ấy không trở về nữa, họ vẫn phải sống tiếp.

Họ chăm con.

Làm việc.

Giữ nhà.

Và học cách mang nỗi nhớ đi cùng mình.

Bà Ngọc đã sống như thế.

Không có một ngày nào quên chồng.

Nhưng bà cũng không để nỗi buồn lấy mất phần đời còn lại.

Bà biến sự chờ đợi thành sức mạnh để nuôi con trưởng thành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn