Người vợ biết nhưng không hỏi
Bà Ngô Thị Xuân từng kể rằng ban đầu bà không biết chồng là người hoạt động tình báo cho cách mạng. Nhưng qua thời gian, bà nhận ra những dấu hiệu bất thường.
Bà thấy chồng chụp ảnh tài liệu trong nhà, đôi khi nhờ các con hỗ trợ. Bà hiểu rằng ông đang làm một công việc bí mật nhưng không hỏi sâu.
Trong hoạt động tình báo, đôi khi biết quá nhiều cũng trở thành nguy hiểm. Vì vậy, sự im lặng của người thân có thể trở thành một hình thức bảo vệ.
Bà Xuân biết chồng “làm cách mạng” nhưng không cần biết toàn bộ nhiệm vụ. Ông Ba Quốc cũng không giải thích tất cả.
Mối quan hệ ấy cho thấy một nghịch lý của gia đình người tình báo: sự tin tưởng đôi khi được thể hiện bằng việc tôn trọng những điều không được nói ra.
Bà Xuân sống nhiều năm trong tâm trạng lo lắng nhưng vẫn giữ im lặng. Đó là sự hy sinh rất đặc biệt của một người phụ nữ trong chiến tranh.
Câu chuyện cho thấy phía sau những chiến công của Ba Quốc có sự đóng góp không nhỏ của những người thân. Họ không xuất hiện trên hồ sơ chiến công nhưng đã góp phần giữ an toàn cho người chiến sĩ.


