Người vợ giữ trọn lời hẹn với liệt sĩ Nguyễn Nhân Triển
Liệt sĩ Nguyễn Nhân Triển và bà Nguyễn Thị Hòa tổ chức một đám cưới giản dị trước ngày ông lên đường chiến đấu. Chỉ ít tháng sau, ông anh dũng hy sinh trong trận đánh xe tăng lịch sử. Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Hòa, suốt nhiều thập kỷ sau ngày chồng hy sinh, bà vẫn gìn giữ những kỷ vật, ký ức và tình yêu dành cho người chồng liệt sĩ, coi đó là động lực để nuôi dạy con và sống xứng đáng với sự hy sinh của ông. Câu chuyện được nhiều tài liệu về lực lượng Tăng – Thiết giáp ghi lại.
Trong chiến tranh, có những cuộc chia tay chỉ kéo dài vài tháng nhưng trở thành nỗi nhớ của cả một đời người. Đối với bà Nguyễn Thị Hòa, ký ức về người chồng – liệt sĩ Nguyễn Nhân Triển – vẫn nguyên vẹn như ngày ông khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ.
Theo lời kể của bà, Nguyễn Nhân Triển là người hiền lành, giàu nghị lực và luôn đặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng. Những năm đất nước bước vào giai đoạn khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông tình nguyện vào lực lượng xe tăng.
Trước khi ra trận, hai người tổ chức một đám cưới rất đơn sơ. Không có cỗ bàn linh đình, không có ảnh cưới sang trọng, chỉ có sự chứng kiến của người thân và lời hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về xây dựng một mái ấm trọn vẹn.
Bà Hòa kể rằng trong ngày cưới, chồng bà chỉ nắm tay vợ và nói:
"Anh đi rồi sẽ về. Hòa bình, mình sẽ bù lại tất cả."
Đó là lời hứa mà bà luôn ghi nhớ.
Sau ngày cưới không lâu, Nguyễn Nhân Triển trở lại đơn vị. Những lá thư gửi về luôn đầy sự lạc quan. Ông ít khi nói đến gian khổ, chỉ hỏi thăm sức khỏe gia đình và động viên vợ giữ gìn sức khỏe.
Tháng 4 năm 1972, trong trận chiến ác liệt tại Đông Hà, chiếc xe tăng do Thiếu úy Nguyễn Nhân Triển chỉ huy đã chiến đấu đến những giây phút cuối cùng. Ông cùng đồng đội anh dũng hy sinh khi hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu. Chiến công của kíp xe được ghi nhận là một trong những trận đánh tiêu biểu của Bộ đội Tăng – Thiết giáp Việt Nam.
Ngày nhận giấy báo tử, bà Nguyễn Thị Hòa gần như không tin vào sự thật. Người chồng vừa mới hẹn ngày đoàn tụ đã mãi mãi không trở về.
Nén đau thương, bà tiếp tục sống, chăm lo gia đình và gìn giữ từng kỷ vật của chồng: những lá thư, tấm ảnh cũ và những ký ức về ngày cưới ngắn ngủi.
Theo lời bà, mỗi dịp tháng Bảy – Ngày Thương binh và Liệt sĩ – bà đều thắp nén hương tưởng nhớ chồng. Với bà, anh chưa bao giờ rời xa gia đình mà vẫn luôn hiện diện trong từng câu chuyện kể cho con cháu.
Bà thường nói với các con rằng:
"Cha các con đã hy sinh để đất nước có hòa bình. Các con phải sống tử tế, học tập và lao động thật tốt."
Những lời dạy ấy đã trở thành hành trang của các thế hệ trong gia đình.
Nhiều năm sau chiến tranh, khi gặp lại những đồng đội cũ của chồng, bà càng hiểu rõ hơn sự quả cảm của ông trong những giờ phút cuối cùng. Điều đó giúp bà vơi đi phần nào nỗi đau và thêm tự hào về sự hy sinh của người chồng liệt sĩ.
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hòa không chỉ là câu chuyện của một người vợ liệt sĩ mà còn là hình ảnh của biết bao thân nhân liệt sĩ Việt Nam đã âm thầm chịu đựng mất mát, gìn giữ ký ức về người đã khuất và truyền lại cho thế hệ sau lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.


