NGƯỜI VỢ HƠN NỬA THẾ KỶ ĐI TÌM CHỒNG - NGƯỜI ĐÃ NẰM LẠI NƠI ĐẤT BẠN
NGƯỜI VỢ HƠN NỬA THẾ KỶ ĐI TÌM CHỒNG - NGƯỜI ĐÃ NẰM LẠI NƠI ĐẤT BẠN
Trên bàn thờ nhỏ trong căn nhà ở thôn Phạm Xá, xã Ngô Quyền, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương, tấm di ảnh liệt sĩ Vũ Đức Hiển luôn được người vợ của mình là bà Nguyễn Thị Lượt chăm chút, lau chùi mỗi ngày. Tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng, nhưng với bà, đó vẫn là hình bóng người chồng – người đã ra đi mãi mãi nơi chiến trường Campuchia xa xôi.
Ông Vũ Đức Hiển, sinh năm 1942, quê ở xã Ngô Quyền, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương. Năm 1965, ông lên đường nhập ngũ, thuộc Trung đoàn 141, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4. Sáu năm sau, năm 1971, ông anh dũng hy sinh tại mặt trận Chiến đấu Oát Thơ Mây, Đầm Be, tỉnh Kongpongcham, Campuchia, khi mới 29 tuổi.
Tin chồng hy sinh đến với bà là một tờ giấy báo tử lạnh lùng. Suốt nhiều năm, bà chỉ biết rằng chồng mình ngã xuống ở “Chiến đấu Oát Thơ Máy, Đầm Be, Kongpongcham, Campuchia”. Không mộ chí, không hài cốt, không nơi thắp nén hương tưởng nhớ. Nhưng bà chưa bao giờ thôi hy vọng.
Thời gian trôi, tóc bà đã bạc, con cháu cũng trưởng thành. Nhưng mong muốn được đưa hài cốt chồng về với quê hương vẫn còn chưa thực hiện được. Mỗi khi nghe tin Đội K70, K71 quy tập hài cốt liệt sĩ tại Campuchia, bà lại cùng con cháu tìm đến, mang theo hồ sơ, hy vọng được nghe một cái tên thân thuộc giữa hàng nghìn liệt sĩ vô danh.Nhiều người khuyên bà nghỉ ngơi, nhưng bà chỉ cười hiền:
“Còn sức là tôi còn đi. Tôi hứa với ông ấy ngày tiễn nhau ra trận là sẽ chờ, thì giờ phải giữ lời.”
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, tóc bà đã bạc trắng, nhưng tình yêu và lòng thủy chung của người vợ liệt sĩ Vũ Đức Hiển vẫn như ngọn lửa không bao giờ tắt. Và bà vẫn tiếp tục hành trình – hành trình của một trái tim chung thủy, đi tìm lại nửa phần yêu thương đã gửi nơi đất bạn xa xôi.
Chiến trường xưa nay hoá thành hoa nở
Bom đạn xưa để cây lá xanh tươi”
Xin cúi mình tri ân các anh hùng liệt sĩ !



