Người vợ không cưới
Linh và Phúc yêu nhau từ trước khi Phúc nhập ngũ.
Linh và Phúc yêu nhau từ trước khi Phúc nhập ngũ.
Họ chưa kịp cưới thì anh lên đường.
Linh nói:
“Em sẽ chờ.”
Phúc lắc đầu:
“Đừng hứa điều khó quá.”
Linh chỉ cười.
Chiến tranh kéo dài. Tin tức về Phúc ngày càng ít.
Có người bảo anh đã hy sinh.
Gia đình khuyên Linh đi lấy chồng.
Nhưng cô từ chối.
Năm 1975, Phúc trở về.
Anh gầy, yếu, mang theo nhiều vết thương.
Khi gặp lại Linh, anh nói:
“Anh không còn là người như trước nữa.”
Linh nhìn anh rất lâu rồi đáp:
“Em đâu cần anh của trước kia.”
Họ cưới nhau, nhưng cuộc sống không dễ dàng.
Phúc thường đau ốm, tinh thần bất ổn. Có lúc anh muốn buông xuôi.
Nhưng Linh vẫn ở đó.
Không phải như một cô gái chờ đợi ngày xưa,
mà như một người bạn đồng hành, lặng lẽ và bền bỉ.
Có người hỏi Linh:
“Có bao giờ chị hối hận không?”
Cô chỉ mỉm cười:
“Chiến tranh lấy của tôi nhiều thứ… nhưng cũng trả lại người tôi yêu. Thế là đủ.”



