“Người vợ không mở lá thư cuối”
“Người vợ không mở lá thư cuối”
Có một người phụ nữ kể về chị gái mình, người đã tiễn chồng ra chiến trường và chờ đợi suốt nhiều năm trong lặng lẽ. Những lá thư từ tiền tuyến gửi về từng là niềm an ủi duy nhất, mỗi lần nhận được, chị đều mở ra ngay, đọc đi đọc lại đến khi thuộc lòng từng dòng chữ. Nhưng rồi một ngày, chị nhận được một lá thư khác hẳn. Phong bì cũ hơn, giấy thô, nét chữ bên ngoài vội vàng như được viết trong một khoảnh khắc gấp gáp. Chị cầm lá thư rất lâu, nhìn chăm chăm vào dòng tên quen thuộc, tay run nhẹ… nhưng cuối cùng lại không mở. Chị lặng lẽ đặt nó vào trong chiếc hòm gỗ nhỏ, nơi vẫn cất giữ những kỷ vật của hai người.
Vài ngày sau, tin dữ đến. Đơn vị gửi giấy báo tử. Cả gia đình chết lặng. Người thân, hàng xóm ai cũng khuyên chị mở lá thư ra, bởi đó có thể là những dòng cuối cùng anh để lại. Nhưng chị chỉ lắc đầu, ôm chặt chiếc hòm trước ngực và nói rất khẽ: “Cứ để đó… như là anh ấy vẫn chưa kịp gửi xong.” Từ ngày ấy, chị không nhắc đến lá thư nữa, cũng không một lần mở ra, như thể chỉ cần giữ nó nguyên vẹn, thời gian sẽ dừng lại ở khoảnh khắc anh còn đang viết dở, còn chưa rời xa.
Nhiều năm trôi qua, chiếc hòm gỗ vẫn nằm ở góc nhà cũ, phủ thêm lớp bụi mỏng của thời gian. Bên trong, lá thư vẫn còn nguyên vẹn, chưa từng được bóc. Người ta có thể quên dần những chi tiết của quá khứ, nhưng riêng chị thì không. Chị chọn cách giữ lại một điều chưa hoàn thành, như một cách giữ lại hy vọng mong manh rằng câu chuyện của họ chưa thực sự kết thúc. Bởi có những sự thật, dù biết rất rõ… người ta vẫn không đủ can đảm để chạm vào, và đôi khi, không chạm vào lại chính là cách để tiếp tục sống.


